--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Thế giới sâu thẳm bên trong cây bút: Vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều?

Có ai đó từng ví von rằng, tâm trí của một người viết giống như một căn phòng không bao giờ tắt đèn. Ngay cả khi màn đêm đã buông xuống, vạn vật chìm vào giấc ngủ, thì bên trong thế giới của họ, các ý nghĩ vẫn không ngừng nhảy múa. Họ lượm lặt một ánh nhìn thoáng qua trên phố, trăn trở về một chiếc lá rụng, hay tự hỏi về số phận của một người lạ mặt vừa lướt qua đời mình. Sự bận rộn của tâm tưởng ấy đôi khi khiến họ mệt nhoài, nhưng lại là một định mệnh không thể tách rời. Vậy đã bao giờ bạn tự hỏi, vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều đến thế? Phải chăng đó là một đặc ân của sự sáng tạo, hay là một bản án ngọt ngào mà những kẻ yêu chữ buộc phải mang theo? Bản năng nhạy cảm và chiếc lưới bắt dòng chảy cuộc sống Lý do đầu tiên và cốt lõi nhất giải thích cho việc vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều chính là sự nhạy cảm bẩm sinh của họ trước thế giới xung quanh. Chiếc máy ảnh bắt trọn mọi khoảnh khắc Người bình thường có thể nhìn thấy một cơn mưa và chỉ nghĩ đơn giản là trời đang đổ nư...

NẾU MỘT NGÀY TÔI ĐƯỢC SỐNG CHO CHÍNH MÌNH...

Nếu có một ngày, tôi có thể ở nhà full time, sống trọn vẹn cho chính mình, tôi nghĩ... tôi sẽ bắt đầu bằng những điều thật bình dị.

Tôi sẽ nấu những món chay mà mình thích. Không cần cầu kỳ, chỉ cần thơm lành và nhẹ bụng, cũng sẽ có chút sáng tạo để làm mới khẩu vị. Tôi sẽ cho phép mình sống chậm hơn, để cảm nhận hương vị của rau củ, của gạo trắng, của những bữa cơm bình an.

Tôi sẽ chăm chỉ viết bài cho trang blog của mình. Viết về những điều tôi yêu, những món đồ nhỏ giúp cuộc sống trở nên tiện nghi và giản dị hơn. Tôi sẽ viết để chia sẻ, để lưu giữ, và cũng để nhắc mình rằng mỗi ngày đều có thể ý nghĩa nếu ta biết quan sát bằng trái tim.

Rồi tôi sẽ viết truyện, những mẩu chuyện nho nhỏ để mọi người đọc và mỉm cười. Có thể không hoàn hảo, nhưng chân thật. Có thể chưa hay, nhưng chứa đựng tâm hồn của tôi.

Tôi sẽ đọc sách Phật giáo và hành lễ trong sự tĩnh lặng. Vì trong những khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được sự bình an sâu bên trong, nơi không còn hơn thua, không còn ồn ào.

Và nếu có dịp, khi đâu đó có lễ hội chay, tôi sẽ len lỏi đến đó. Tôi sẽ quay vài thước phim, ghi lại những nụ cười hiền hậu, những bát cơm chan đầy từ bi. Cuộc sống của tôi và cả những kênh tôi tạo ra cũng sẽ có thêm màu sắc.

Mỗi ngày của tôi vẫn sẽ bận rộn với content, blog,... nhưng khác ở chỗ: đó là những nội dung của chính tôi, viết cho tôi, PR cho cuộc sống của tôi và lan tỏa đến những ai có cùng tần số.

Bởi vì, đôi khi, được "làm việc" không có nghĩa là phải chạy theo ai khác, mà là được dành thời gian vun đắp cho tâm hồn của chính mình.

Còn bạn thì sao?

Nếu một ngày bạn có thể dành toàn bộ thời gian để cống hiến cho chính cuộc sống của mình, không áp lực, không deadline, không phải chứng minh vì điều gì, bạn sẽ chọn làm gì đầu tiên?

Hãy thử nghĩ xem, có thể chỉ một buổi sáng yên tĩnh, một tách trà, hay một trang giấy trống... cũng đủ để bạn bắt đầu lại, nhẹ nhàng mà đầy ý nghĩa.


#vuontamhoncuatrinh

Nhận xét