--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Từ khi nào người phụ nữ lại trở nên kiên cường và gai góc?

Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đã biến một người phụ nữ vốn hiền lành, nhút nhát, thậm chí yếu đuối trước những trận mắng nhiếc của chồng, trở thành một “nữ tướng” kiên cường và đầy quyết đoán? Tại sao cùng với sự hiểu biết và năng lực lãnh đạo, họ lại mang theo cả sự nóng tính, bộc trực và đôi khi là vẻ ngoài gai góc? Tại Vườn Tâm Hồn Của Trinh , chúng ta thử bóc tách những lớp vỏ xù xì ấy để nhìn thấy một sự thật đau lòng nhưng đầy kiêu hãnh: phụ nữ trở nên mạnh mẽ không phải vì họ muốn, mà vì họ buộc phải cầm lái con tàu cuộc đời khi bão giông ập đến. Sự chuyển mình từ "công chúa" thành "nữ tướng" Sự kiên cường của phụ nữ thường được ca ngợi như một phẩm chất bẩm sinh, nhưng thực chất, đó thường là kết quả của một quá trình sinh tồn khắc nghiệt. Không ai sinh ra đã sẵn sàng làm chiến binh. Hoàn cảnh mới là thứ rèn họ thành người cứng cáp. Một người phụ nữ từng sợ nói sai, sợ bị quở trách, sợ làm phật ý người khác đã sống trong một chiếc lồng vô hình của sự kìm né...

Bài thơ: Khát vọng an nhiên | Mai Trinh

Ai đâu ngỡ chốn văn phòng,
Sướng như tiên cảnh thong dong giữa đời.
Vào rồi mới thấm cảnh người,
Muộn phiền phủ kín một trời đắng cay.

Khổ tâm nói mãi bao ngày,
Nói ra càng thấy hao gầy lòng thêm.
Cô đơn kẹt giữa bóng đêm,
Nội tâm quằn quại chẳng tìm được ai.

Thân là trưởng nữ trên vai,
Việc nhà việc nước ngổn ngang đủ điều.
Ngoài đời ai hiểu bao nhiêu,
Trong chén cơm nhỏ đã nhiều gánh to.

Cha mẹ yếu – cũng đến cho,
Em thơ vướng chuyện lại lo theo cùng.
Nhiều khi muốn thở một chừng,
Giấu đi nước mắt sau lưng nụ cười.

Người ngoài khuyên thả, khuyên vơi:
“Buông đi đầu óc nhẹ vài phần thôi.”
Nói thì dễ lắm ai ơi,
Ở trong cuộc ấy… buông rơi được nào.

Ngửa cổ kêu giữa trăng sao:
“Trời ơi Đất hỡi, con nào dám than.
Con mệt lắm, mở lòng ban
Cho con phút nghỉ bình an với mình.”

Ước mong sống đúng niềm tin,
Mà sao khó tựa bước lên thang trời.
Gánh đời nặng tựa sương rơi,
Cần lắm một điểm tựa nơi riêng mình.

Bước đi đơn độc tháng ngày,
Tự thân hiểu rõ đắng cay riêng mình.
Ngàn câu giải thích phân minh,
Người nghe chẳng thấu, lặng thinh nỗi sầu.

Đành thôi lặng lẽ cúi đầu,
Tự mang chất nặng, tự hầu vết thương.
Tự lo tìm lối đoạn trường,
Tự gỡ nút thắt đoạn đường chính ta.

Rồi ngày cũng tới hoan ca,
Như chim mở cánh bay xa lưng trời.
Tự do tự tại thảnh thơi,
An nhàn mới thật là đời như tiên.

Tiền tài, danh lợi đảo điên,
Thêm vào chỉ khiến ưu phiền chất cao.
Chỉ mong khỏe mạnh ngọt ngào,
Bình yên giữa chốn lao xao cuộc trần.

Áo ấm, nệm êm đôi phần,
Cơm thơm lót dạ, tinh thần thảnh thanh.
Không còn đối chọi nhân gian,
Như như vọng lại — đạo nằm trong ta.

Không vì níu giữ phù hoa,
Nghề danh, lợi lộc… mà sa kiếp đời.
Người đời bảo mộng mơ thôi,
Mấy ai tự nhận chính người cũng mơ.

Xem thêm các bài thơ khác tại: Thơ của Trinh

Nhận xét