--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Thế giới sâu thẳm bên trong cây bút: Vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều?

Có ai đó từng ví von rằng, tâm trí của một người viết giống như một căn phòng không bao giờ tắt đèn. Ngay cả khi màn đêm đã buông xuống, vạn vật chìm vào giấc ngủ, thì bên trong thế giới của họ, các ý nghĩ vẫn không ngừng nhảy múa. Họ lượm lặt một ánh nhìn thoáng qua trên phố, trăn trở về một chiếc lá rụng, hay tự hỏi về số phận của một người lạ mặt vừa lướt qua đời mình. Sự bận rộn của tâm tưởng ấy đôi khi khiến họ mệt nhoài, nhưng lại là một định mệnh không thể tách rời. Vậy đã bao giờ bạn tự hỏi, vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều đến thế? Phải chăng đó là một đặc ân của sự sáng tạo, hay là một bản án ngọt ngào mà những kẻ yêu chữ buộc phải mang theo? Bản năng nhạy cảm và chiếc lưới bắt dòng chảy cuộc sống Lý do đầu tiên và cốt lõi nhất giải thích cho việc vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều chính là sự nhạy cảm bẩm sinh của họ trước thế giới xung quanh. Chiếc máy ảnh bắt trọn mọi khoảnh khắc Người bình thường có thể nhìn thấy một cơn mưa và chỉ nghĩ đơn giản là trời đang đổ nư...

Bài thơ: Khát vọng an nhiên | Mai Trinh

Ai đâu ngỡ chốn văn phòng,
Sướng như tiên cảnh thong dong giữa đời.
Vào rồi mới thấm cảnh người,
Muộn phiền phủ kín một trời đắng cay.

Khổ tâm nói mãi bao ngày,
Nói ra càng thấy hao gầy lòng thêm.
Cô đơn kẹt giữa bóng đêm,
Nội tâm quằn quại chẳng tìm được ai.

Thân là trưởng nữ trên vai,
Việc nhà việc nước ngổn ngang đủ điều.
Ngoài đời ai hiểu bao nhiêu,
Trong chén cơm nhỏ đã nhiều gánh to.

Cha mẹ yếu – cũng đến cho,
Em thơ vướng chuyện lại lo theo cùng.
Nhiều khi muốn thở một chừng,
Giấu đi nước mắt sau lưng nụ cười.

Người ngoài khuyên thả, khuyên vơi:
“Buông đi đầu óc nhẹ vài phần thôi.”
Nói thì dễ lắm ai ơi,
Ở trong cuộc ấy… buông rơi được nào.

Ngửa cổ kêu giữa trăng sao:
“Trời ơi Đất hỡi, con nào dám than.
Con mệt lắm, mở lòng ban
Cho con phút nghỉ bình an với mình.”

Ước mong sống đúng niềm tin,
Mà sao khó tựa bước lên thang trời.
Gánh đời nặng tựa sương rơi,
Cần lắm một điểm tựa nơi riêng mình.

Bước đi đơn độc tháng ngày,
Tự thân hiểu rõ đắng cay riêng mình.
Ngàn câu giải thích phân minh,
Người nghe chẳng thấu, lặng thinh nỗi sầu.

Đành thôi lặng lẽ cúi đầu,
Tự mang chất nặng, tự hầu vết thương.
Tự lo tìm lối đoạn trường,
Tự gỡ nút thắt đoạn đường chính ta.

Rồi ngày cũng tới hoan ca,
Như chim mở cánh bay xa lưng trời.
Tự do tự tại thảnh thơi,
An nhàn mới thật là đời như tiên.

Tiền tài, danh lợi đảo điên,
Thêm vào chỉ khiến ưu phiền chất cao.
Chỉ mong khỏe mạnh ngọt ngào,
Bình yên giữa chốn lao xao cuộc trần.

Áo ấm, nệm êm đôi phần,
Cơm thơm lót dạ, tinh thần thảnh thanh.
Không còn đối chọi nhân gian,
Như như vọng lại — đạo nằm trong ta.

Không vì níu giữ phù hoa,
Nghề danh, lợi lộc… mà sa kiếp đời.
Người đời bảo mộng mơ thôi,
Mấy ai tự nhận chính người cũng mơ.

Xem thêm các bài thơ khác tại: Thơ của Trinh

Nhận xét