--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Từ khi nào người phụ nữ lại trở nên kiên cường và gai góc?

Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đã biến một người phụ nữ vốn hiền lành, nhút nhát, thậm chí yếu đuối trước những trận mắng nhiếc của chồng, trở thành một “nữ tướng” kiên cường và đầy quyết đoán? Tại sao cùng với sự hiểu biết và năng lực lãnh đạo, họ lại mang theo cả sự nóng tính, bộc trực và đôi khi là vẻ ngoài gai góc? Tại Vườn Tâm Hồn Của Trinh , chúng ta thử bóc tách những lớp vỏ xù xì ấy để nhìn thấy một sự thật đau lòng nhưng đầy kiêu hãnh: phụ nữ trở nên mạnh mẽ không phải vì họ muốn, mà vì họ buộc phải cầm lái con tàu cuộc đời khi bão giông ập đến. Sự chuyển mình từ "công chúa" thành "nữ tướng" Sự kiên cường của phụ nữ thường được ca ngợi như một phẩm chất bẩm sinh, nhưng thực chất, đó thường là kết quả của một quá trình sinh tồn khắc nghiệt. Không ai sinh ra đã sẵn sàng làm chiến binh. Hoàn cảnh mới là thứ rèn họ thành người cứng cáp. Một người phụ nữ từng sợ nói sai, sợ bị quở trách, sợ làm phật ý người khác đã sống trong một chiếc lồng vô hình của sự kìm né...

Bài thơ: Lãnh đạo và Kẻ khéo nói | Mai Trinh

Mới chân ướt bước vào đây,
Vài tháng nhận việc lòng đầy đắng cay.
Tận tâm trăn trở suốt ngày,
Đêm đêm thao thức, nghĩ suy muôn đường.

Cầu mong doanh nghiệp đúng đường,
Vươn lên phát triển như mơ ước thầm.
Cân đo mọi việc trước sau,
Trình lên đầy đủ để mong vừa lòng.

Nghĩ sao chi phí bớt hao,
Ông ít chi mà lợi nhuận thêm cao.
Nào ngờ ông lại dò xem,
Âm thầm hỏi kẻ thân quen mọi điều.

Trở ra ông chê kém nhiều,
Bảo ta lỗi thời, chậm chiều nghĩ suy.
Ép nghiên cứu đúng ý vì,
Ông muốn bằng bạn, bằng bè ngoài kia.

Ta góp ý, ông lại khinh khi,
Bảo "không hợp lý, khó bề làm ăn".
Đến khi vừa ý ông rồi,
Ông cười: "Thông minh hơn ngày hôm qua".

Duyệt rồi ông mới chi ra,
Chi xong hiệu kém lại quy tội mình.
Phận nữ, ít nói, tĩnh trầm,
Đành mang sự thật nặng tình mà thôi.

Lãnh đạo kia không cần người giỏi,
Chỉ cần người khéo nói họ hay.
Lời ta góp ý bao ngày,
Người khác lặp lại, liền thay "đúng rồi!"

Chốn không trân trọng lời người,
Thì đừng cố gắng nói cười to hơn.
Bớt cho, bớt phí tâm hồn,
Bớt gieo kỳ vọng để lòng bình yên.

Làm tròn phận, giữ đạo riêng.
Rời đi thanh thản, chẳng phiền, chẳng đau.
Không cần minh chứng trước sau,
Với người cố chấp chẳng mau hiểu mình.

Cứ là người tốt, bình sinh,
Âm thầm sinh trưởng, đẹp tình tâm ta.

Đọc thêm các bài thơ khác tại: Thơ của Trinh

Nhận xét