--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Thế giới của người cầm bút: Khi tác giả là "kẻ phân thân" giữa thiện và ác

Phía sau mỗi trang sách lay động lòng người không phải là những con chữ vô tri, mà là cả một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt của người sáng tạo. Một người viết truyện2 hay một nhà biên kịch thực thụ, đôi khi phải chấp nhận sống trong trạng thái "phân thân", hóa thân thành hàng vạn mảnh đời để dệt nên một hệ thống nhân vật phức tạp. Trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng khám phá chiều sâu tư duy của người cầm bút – nơi những lựa chọn về "Nhân – Quả" không chỉ định hình số phận nhân vật mà còn là thông điệp thức tỉnh gửi gắm đến nhân gian. Người viết – Kẻ độc hành trong mê cung đa nhân cách Có ý kiến cho rằng, để tạo nên một tác phẩm có chiều sâu, tác giả phải là một kẻ "đa nhân cách" một cách tỉnh táo. Điều này hoàn toàn có lý, bởi nếu không có khả năng phân thân tư duy, chúng ta chẳng thể nào đặt mình vào hoàn cảnh của một kẻ tàn bạo để hiểu thấu nỗi sợ hãi che giấu sau sự hung ác, cũng chẳng thể nào chạm tới được sự tĩnh tại trong tâm hồn của một bậc vĩ n...

Bài thơ: Lãnh đạo và Kẻ khéo nói | Mai Trinh

Mới chân ướt bước vào đây,
Vài tháng nhận việc lòng đầy đắng cay.
Tận tâm trăn trở suốt ngày,
Đêm đêm thao thức, nghĩ suy muôn đường.

Cầu mong doanh nghiệp đúng đường,
Vươn lên phát triển như mơ ước thầm.
Cân đo mọi việc trước sau,
Trình lên đầy đủ để mong vừa lòng.

Nghĩ sao chi phí bớt hao,
Ông ít chi mà lợi nhuận thêm cao.
Nào ngờ ông lại dò xem,
Âm thầm hỏi kẻ thân quen mọi điều.

Trở ra ông chê kém nhiều,
Bảo ta lỗi thời, chậm chiều nghĩ suy.
Ép nghiên cứu đúng ý vì,
Ông muốn bằng bạn, bằng bè ngoài kia.

Ta góp ý, ông lại khinh khi,
Bảo "không hợp lý, khó bề làm ăn".
Đến khi vừa ý ông rồi,
Ông cười: "Thông minh hơn ngày hôm qua".

Duyệt rồi ông mới chi ra,
Chi xong hiệu kém lại quy tội mình.
Phận nữ, ít nói, tĩnh trầm,
Đành mang sự thật nặng tình mà thôi.

Lãnh đạo kia không cần người giỏi,
Chỉ cần người khéo nói họ hay.
Lời ta góp ý bao ngày,
Người khác lặp lại, liền thay "đúng rồi!"

Chốn không trân trọng lời người,
Thì đừng cố gắng nói cười to hơn.
Bớt cho, bớt phí tâm hồn,
Bớt gieo kỳ vọng để lòng bình yên.

Làm tròn phận, giữ đạo riêng.
Rời đi thanh thản, chẳng phiền, chẳng đau.
Không cần minh chứng trước sau,
Với người cố chấp chẳng mau hiểu mình.

Cứ là người tốt, bình sinh,
Âm thầm sinh trưởng, đẹp tình tâm ta.

Đọc thêm các bài thơ khác tại: Thơ của Trinh

Nhận xét