--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Thế giới của người cầm bút: Khi tác giả là "kẻ phân thân" giữa thiện và ác

Phía sau mỗi trang sách lay động lòng người không phải là những con chữ vô tri, mà là cả một cuộc đấu tranh nội tâm khốc liệt của người sáng tạo. Một người viết truyện2 hay một nhà biên kịch thực thụ, đôi khi phải chấp nhận sống trong trạng thái "phân thân", hóa thân thành hàng vạn mảnh đời để dệt nên một hệ thống nhân vật phức tạp. Trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng khám phá chiều sâu tư duy của người cầm bút – nơi những lựa chọn về "Nhân – Quả" không chỉ định hình số phận nhân vật mà còn là thông điệp thức tỉnh gửi gắm đến nhân gian. Người viết – Kẻ độc hành trong mê cung đa nhân cách Có ý kiến cho rằng, để tạo nên một tác phẩm có chiều sâu, tác giả phải là một kẻ "đa nhân cách" một cách tỉnh táo. Điều này hoàn toàn có lý, bởi nếu không có khả năng phân thân tư duy, chúng ta chẳng thể nào đặt mình vào hoàn cảnh của một kẻ tàn bạo để hiểu thấu nỗi sợ hãi che giấu sau sự hung ác, cũng chẳng thể nào chạm tới được sự tĩnh tại trong tâm hồn của một bậc vĩ n...

Bài thơ: Sếp mê kẻ nói - Tên thành thạo suông | Mai Trinh

Văn phòng nho nhỏ nép bên
Tiết chi ngân sách, tuyển thêm làm gì?
Bỗng đem kỹ thuật giao tri
Kiêm luôn phòng bán, truyền thông, hợp đồng.

Chưa từng biết chuyện thị trường,
Mà nghe hắn nói: hợp, khôn, rất lành!
Nữ nhân góp ý rành rành,
Bao năm kinh nghiệm chẳng thành lời hay.

Khen anh kỹ thuật suốt ngày,
Gật gù trước mặt, sếp say như đồng.
Từ đâu mọc thêm "Thần đồng",
Đầu ta đội mãi, bảo không… cũng đành.

Nực cười chuyện khắp doanh doanh,
Nơi nào cũng gặp bọn “thành thạo suông”.
Có tài một chút là “luôn”,
Lôi ra tận dụng, nói tuông đủ điều.

Sếp thương kỹ thuật đáng yêu,
Xây kênh bán hàng, nói nhiều lại hay.
Tưởng rằng tự gánh vai này,
Ai ngờ đụng việc chợt quay đi liền.

Cũng là lính lác ngang hàng,
Mà hay cao giọng, sai làm mới hay.
Ra lệnh miệng lạt nhẹ tênh,
Ngầm coi ta lính, biểu mình phải theo.

Thất bại chẳng học cũng quên,
Còn hay nhờ vả đôi phen rất buồn.
Thị trường lao động xoay cuồn,
Đi đâu cũng gặp cảnh luồn, cảnh quanh.

Khó thay thị trường cạnh tranh,
Có khi hợp việc lại sanh chán chường.
Ước chi rút khỏi phố phường,
Tự xây sự nghiệp, tìm đường bình yên.

Tiếc thay tay trắng mãi phiền,
Chỉ đành viết mấy lời duyên gửi đời.
Ai chung cảnh ngộ ghé chơi,
Đọc qua thấm nỗi, ngậm ngùi biết nhau.

Mong sao trời thuận, đất hòa,
Một ngày công trọn, danh cao như lòng. 

#vuontamhoncuatrinh

Đọc thêm các bài thơ khác tại: Thơ của Trinh

Nhận xét