--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Từ khi nào người phụ nữ lại trở nên kiên cường và gai góc?

Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đã biến một người phụ nữ vốn hiền lành, nhút nhát, thậm chí yếu đuối trước những trận mắng nhiếc của chồng, trở thành một “nữ tướng” kiên cường và đầy quyết đoán? Tại sao cùng với sự hiểu biết và năng lực lãnh đạo, họ lại mang theo cả sự nóng tính, bộc trực và đôi khi là vẻ ngoài gai góc? Tại Vườn Tâm Hồn Của Trinh , chúng ta thử bóc tách những lớp vỏ xù xì ấy để nhìn thấy một sự thật đau lòng nhưng đầy kiêu hãnh: phụ nữ trở nên mạnh mẽ không phải vì họ muốn, mà vì họ buộc phải cầm lái con tàu cuộc đời khi bão giông ập đến. Sự chuyển mình từ "công chúa" thành "nữ tướng" Sự kiên cường của phụ nữ thường được ca ngợi như một phẩm chất bẩm sinh, nhưng thực chất, đó thường là kết quả của một quá trình sinh tồn khắc nghiệt. Không ai sinh ra đã sẵn sàng làm chiến binh. Hoàn cảnh mới là thứ rèn họ thành người cứng cáp. Một người phụ nữ từng sợ nói sai, sợ bị quở trách, sợ làm phật ý người khác đã sống trong một chiếc lồng vô hình của sự kìm né...

Bài thơ: Sếp mê kẻ nói - Tên thành thạo suông | Mai Trinh

Văn phòng nho nhỏ nép bên
Tiết chi ngân sách, tuyển thêm làm gì?
Bỗng đem kỹ thuật giao tri
Kiêm luôn phòng bán, truyền thông, hợp đồng.

Chưa từng biết chuyện thị trường,
Mà nghe hắn nói: hợp, khôn, rất lành!
Nữ nhân góp ý rành rành,
Bao năm kinh nghiệm chẳng thành lời hay.

Khen anh kỹ thuật suốt ngày,
Gật gù trước mặt, sếp say như đồng.
Từ đâu mọc thêm "Thần đồng",
Đầu ta đội mãi, bảo không… cũng đành.

Nực cười chuyện khắp doanh doanh,
Nơi nào cũng gặp bọn “thành thạo suông”.
Có tài một chút là “luôn”,
Lôi ra tận dụng, nói tuông đủ điều.

Sếp thương kỹ thuật đáng yêu,
Xây kênh bán hàng, nói nhiều lại hay.
Tưởng rằng tự gánh vai này,
Ai ngờ đụng việc chợt quay đi liền.

Cũng là lính lác ngang hàng,
Mà hay cao giọng, sai làm mới hay.
Ra lệnh miệng lạt nhẹ tênh,
Ngầm coi ta lính, biểu mình phải theo.

Thất bại chẳng học cũng quên,
Còn hay nhờ vả đôi phen rất buồn.
Thị trường lao động xoay cuồn,
Đi đâu cũng gặp cảnh luồn, cảnh quanh.

Khó thay thị trường cạnh tranh,
Có khi hợp việc lại sanh chán chường.
Ước chi rút khỏi phố phường,
Tự xây sự nghiệp, tìm đường bình yên.

Tiếc thay tay trắng mãi phiền,
Chỉ đành viết mấy lời duyên gửi đời.
Ai chung cảnh ngộ ghé chơi,
Đọc qua thấm nỗi, ngậm ngùi biết nhau.

Mong sao trời thuận, đất hòa,
Một ngày công trọn, danh cao như lòng. 

#vuontamhoncuatrinh

Đọc thêm các bài thơ khác tại: Thơ của Trinh

Nhận xét