--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Thế giới sâu thẳm bên trong cây bút: Vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều?

Có ai đó từng ví von rằng, tâm trí của một người viết giống như một căn phòng không bao giờ tắt đèn. Ngay cả khi màn đêm đã buông xuống, vạn vật chìm vào giấc ngủ, thì bên trong thế giới của họ, các ý nghĩ vẫn không ngừng nhảy múa. Họ lượm lặt một ánh nhìn thoáng qua trên phố, trăn trở về một chiếc lá rụng, hay tự hỏi về số phận của một người lạ mặt vừa lướt qua đời mình. Sự bận rộn của tâm tưởng ấy đôi khi khiến họ mệt nhoài, nhưng lại là một định mệnh không thể tách rời. Vậy đã bao giờ bạn tự hỏi, vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều đến thế? Phải chăng đó là một đặc ân của sự sáng tạo, hay là một bản án ngọt ngào mà những kẻ yêu chữ buộc phải mang theo? Bản năng nhạy cảm và chiếc lưới bắt dòng chảy cuộc sống Lý do đầu tiên và cốt lõi nhất giải thích cho việc vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều chính là sự nhạy cảm bẩm sinh của họ trước thế giới xung quanh. Chiếc máy ảnh bắt trọn mọi khoảnh khắc Người bình thường có thể nhìn thấy một cơn mưa và chỉ nghĩ đơn giản là trời đang đổ nư...

Bài thơ: Sếp mê kẻ nói - Tên thành thạo suông | Mai Trinh

Văn phòng nho nhỏ nép bên
Tiết chi ngân sách, tuyển thêm làm gì?
Bỗng đem kỹ thuật giao tri
Kiêm luôn phòng bán, truyền thông, hợp đồng.

Chưa từng biết chuyện thị trường,
Mà nghe hắn nói: hợp, khôn, rất lành!
Nữ nhân góp ý rành rành,
Bao năm kinh nghiệm chẳng thành lời hay.

Khen anh kỹ thuật suốt ngày,
Gật gù trước mặt, sếp say như đồng.
Từ đâu mọc thêm "Thần đồng",
Đầu ta đội mãi, bảo không… cũng đành.

Nực cười chuyện khắp doanh doanh,
Nơi nào cũng gặp bọn “thành thạo suông”.
Có tài một chút là “luôn”,
Lôi ra tận dụng, nói tuông đủ điều.

Sếp thương kỹ thuật đáng yêu,
Xây kênh bán hàng, nói nhiều lại hay.
Tưởng rằng tự gánh vai này,
Ai ngờ đụng việc chợt quay đi liền.

Cũng là lính lác ngang hàng,
Mà hay cao giọng, sai làm mới hay.
Ra lệnh miệng lạt nhẹ tênh,
Ngầm coi ta lính, biểu mình phải theo.

Thất bại chẳng học cũng quên,
Còn hay nhờ vả đôi phen rất buồn.
Thị trường lao động xoay cuồn,
Đi đâu cũng gặp cảnh luồn, cảnh quanh.

Khó thay thị trường cạnh tranh,
Có khi hợp việc lại sanh chán chường.
Ước chi rút khỏi phố phường,
Tự xây sự nghiệp, tìm đường bình yên.

Tiếc thay tay trắng mãi phiền,
Chỉ đành viết mấy lời duyên gửi đời.
Ai chung cảnh ngộ ghé chơi,
Đọc qua thấm nỗi, ngậm ngùi biết nhau.

Mong sao trời thuận, đất hòa,
Một ngày công trọn, danh cao như lòng. 

#vuontamhoncuatrinh

Đọc thêm các bài thơ khác tại: Thơ của Trinh

Nhận xét