--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Thế giới sâu thẳm bên trong cây bút: Vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều?

Có ai đó từng ví von rằng, tâm trí của một người viết giống như một căn phòng không bao giờ tắt đèn. Ngay cả khi màn đêm đã buông xuống, vạn vật chìm vào giấc ngủ, thì bên trong thế giới của họ, các ý nghĩ vẫn không ngừng nhảy múa. Họ lượm lặt một ánh nhìn thoáng qua trên phố, trăn trở về một chiếc lá rụng, hay tự hỏi về số phận của một người lạ mặt vừa lướt qua đời mình. Sự bận rộn của tâm tưởng ấy đôi khi khiến họ mệt nhoài, nhưng lại là một định mệnh không thể tách rời. Vậy đã bao giờ bạn tự hỏi, vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều đến thế? Phải chăng đó là một đặc ân của sự sáng tạo, hay là một bản án ngọt ngào mà những kẻ yêu chữ buộc phải mang theo? Bản năng nhạy cảm và chiếc lưới bắt dòng chảy cuộc sống Lý do đầu tiên và cốt lõi nhất giải thích cho việc vì sao người viết luôn suy nghĩ nhiều chính là sự nhạy cảm bẩm sinh của họ trước thế giới xung quanh. Chiếc máy ảnh bắt trọn mọi khoảnh khắc Người bình thường có thể nhìn thấy một cơn mưa và chỉ nghĩ đơn giản là trời đang đổ nư...

Người làm việc thật lòng lại bị nghi ngờ vì không đủ ‘hiện đại’

Sáng nay, khi tôi chạy xe đến công ty, lòng lại thầm mong cho con đường kẹt xe thêm một chút, để tôi có thể đến muộn một chút. Bởi ngay khoảnh khắc dừng xe trước cổng, một nỗi buồn vô cớ lại dâng lên, thứ cảm giác của một người đi làm nhưng chẳng còn thấy mình thuộc về nơi đó nữa.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần làm tốt công việc là đủ. Nhưng rồi tôi nhận ra, trong một môi trường mà sự nghi ngờ và những đánh giá dựa trên vẻ bề ngoài lấn át tất cả, năng lực dường như trở thành điều thứ yếu. Khi không có ai bảo vệ, không ai nói đỡ, không ai chịu lắng nghe, bạn mới hiểu thế nào là “sức cô, thế cô”.

Tôi luôn chọn con đường tiện lợi nhất, phù hợp nhất cho doanh nghiệp. Nhưng đáp lại, vị sếp của tôi, cũng là chủ công ty, lại cho rằng tôi không chịu cập nhật công nghệ AI vào công việc. Nếu tôi biết ông ấy thực dụng đến vậy, có lẽ tôi đã “lợi dụng AI” từ lâu, chứ chẳng dại gì tin rằng công sức và óc sáng tạo thật của mình sẽ được trân trọng.

Tôi hiểu rõ, khi một người sếp xem AI là thước đo năng lực, thì sự hiện diện của một marketer như tôi chỉ là tạm bợ. Một ngày nào đó, khi ông ta đã biết vận hành máy móc thành thạo, tôi sẽ bị thay thế hoặc đơn giản là bị “đá” đi mà chẳng cần ai thế chỗ.

Tôi vẫn nhớ buổi sinh nhật của ông ta. Một bữa tiệc nhỏ nhưng phơi bày rõ ràng trật tự nơi công sở: bàn của những người “lớn” quây tròn bên nhau, bia rượu và tiếng cười ồn ào. Còn tôi, người duy nhất ăn chay, ngồi lặng lẽ ở góc bàn dài với đĩa đồ chay riêng.

Giữa lúc mọi người đang rôm rả, ông sếp nói lớn: “Ăn đi em, ăn đặng còn về…”

Nghe thì như lời quan tâm, nhưng trong ánh mắt và ngữ điệu ấy, tôi thấy rõ một khoảng cách vô hình. Giữa bàn tiệc toàn người nhậu, tôi như một kẻ bị “trấn yểm” niềm vui. Tôi ăn cho xong rồi xin phép về. Tuần sau nghe kể lại, họ đã nhậu tới khuya, vui vẻ như thể tôi chưa từng xuất hiện.

Từ hôm đó, tôi nhận ra trong mắt họ, tôi là kẻ khác biệt: ít nói, chậm rãi, không dễ đoán. Có lẽ họ nghĩ tôi đang giấu nghề hay âm thầm toan tính điều gì. Trong khi thật ra, tôi chỉ cố làm việc theo lý trí, giữ cho tâm mình yên giữa những thị phi mệt mỏi. Nhưng xã hội này vốn thế, người ta nhìn người khác bằng cây thước tiêu chuẩn của riêng mình, đo lòng người bằng suy nghĩ của bản thân, chứ hiếm khi chịu đặt mình vào vị trí đối phương.

Những ngày gần đây, khi công ty bắt đầu nói đến “chuyển đổi AI”, tôi lại thấy ngao ngán. Cứ mỗi lần nghe hai chữ “báo cáo AI”, tim tôi lại nặng trĩu. Từ một đề xuất máy ảnh đơn giản, câu chuyện bị thổi phồng lên thành “thiếu cập nhật công nghệ”, “lạc hậu so với công ty người ta”. Nhưng công ty người ta lớn gấp mười lần chúng tôi. Tôi chỉ nghĩ cho thực tế, còn họ thì nghĩ đến hình thức.

Và thế là, những lời khuyên chân thành lại trở thành tội lỗi, còn sự im lặng bị hiểu là chống đối. Người ta muốn bạn phục tùng, chứ không cần bạn suy nghĩ.

Tôi đã từng rất muốn cống hiến nhưng rồi nhận ra, chẳng ai cần bạn hi sinh khi họ không coi trọng điều đó. Khi AI được tung hô như cây bút của thời đại, còn người viết thật lòng lại bị nghi ngờ vì “không biết bắt trend”, tôi chợt tự hỏi: từ bao giờ, sự chân thành lại trở thành điều lỗi thời?

Trong thời đại mà “content phải trở thành KOL”, còn “AI trở thành người viết chính”, có lẽ những người như tôi, những kẻ viết bằng cảm xúc thật đang dần trở nên lạc lõng.

Nhưng tôi tin, dù thế nào đi nữa, vẫn cần có ai đó giữ lại chút nhân tính cho nghề sáng tạo. Vì khi con người bị thay thế hoàn toàn bằng máy, thế giới này sẽ vận hành nhanh hơn thật đấy, nhưng sẽ chẳng còn ai hiểu thế nào là một câu chữ biết đau.


#vuontamhoncuatrinh

Nhận xét