--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Lạc Chốn Nhân Gian - Chương I: Siêu phẩm huyền huyễn đậm chất tình

Lạc Chốn Nhân Gian - Chương I của tác giả Mai Trinh không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tiên hiệp, mà còn là bản nhạc bi tráng về tình yêu, sự hy sinh và những vòng xoáy quyền lực chốn Long Cung. Chương I mang tên "Khởi Nguyên Định Mệnh" đã mở ra một hành trình đầy nước mắt của Tiểu Bạch Công Chúa – một nàng rồng vì yêu mà vướng vào kiếp nạn nhân gian. TIỂU BẠCH CÔNG CHÚA: NÀNG RỒNG NGÂY THƠ VÀ DIỄN BIẾN TÂM LÝ PHỨC TẠP Nhân vật chính Tiểu Bạch hiện thân là một Công Chúa Long Cung cao quý nhưng mang tâm hồn tự do. Vì ham thích cảnh sắc trần thế, nàng đã lén rời cung điện để rồi gặp nạn và được chàng ngư phủ nghèo Thiên Vũ cứu mạng. Diễn biến tâm lý của Tiểu Bạch là điểm sáng nhất Chương I. Ban đầu, nàng ở lại bên Thiên Vũ chỉ để báo ân: "Huynh đã cứu ta một mạng... Đáng ra ta nên rời khỏi đây, nhưng vì sao... Vì sao ta lại không nỡ rời xa nơi này!?". Sự đối lập giữa chốn Long Cung "lạnh lẽo, quanh năm đơn độc" và ngôi làng nhân gian "đùm bọc lẫn nha...

Chương I - Hồi 6: Tiểu Bạch giao chiến Chương Huấn




LẠC CHỐN NHÂN GIAN

Chương I: KHỞI NGUYÊN ĐỊNH MỆNH

Hồi 6: Tiểu Bạch giao chiến Chương Huấn

Đêm hôm đó, Tiểu Bạch ra bờ sông, tay bắt ấn, miệng niệm chú. Được một lúc thì Chương Huấn xuất hiện, hắn vui vẻ nói:

- Tiểu Bạch Công Chúa, ta đến rồi đây.

Nghe tiếng của Chương Huấn, nàng mở mắt ra, xoay người lại nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Ta hỏi huynh, huynh muốn làm gì Thiên Vũ?

- Muội vừa gọi ta đến, chưa kịp chào nhau lấy một câu, muội đã tra hỏi ta rồi. Rốt cuộc ta đã làm gì chứ?

- Huynh hỏi tôi huynh đã làm gì sao? Sáng nay hẳn là thuộc hạ của huynh đã đến tìm Thiên Vũ, hăm dọa huynh ấy đủ điều, muốn tôi phải rời khỏi đó, bằng không huynh ấy và cả làng sẽ gặp chuyện. Huynh nói đi, thật ra huynh muốn làm gì huynh ấy?

Chương Huấn nghe Tiểu Bạch chất vấn mình, trong lòng cảm thấy không vui, quay phát mặt sang chỗ khác mà nói:

- Muội vừa gọi ta đến đã chất vấn ta đủ điều, Thiên Vũ đó quan trọng với muội như vậy sao? - Im lặng hồi lâu, hắn nói tiếp. - Phải, là ta đã kêu Hải Diêu đi nói với hắn như vậy đó, thì đã sao? (Xoay mặt lại nhìn Tiểu Bạch, mắt của hắn nhìn thẳng vào mắt của Tiểu Bạch) Thật ra ta chỉ muốn từ hắn nhắc nhở muội phải quay về thôi, ta thật sự cũng không muốn làm gì hắn đâu. Nhưng nếu muội vẫn ương bướng không chịu trở về, thì huynh sẽ không khách sáo nữa đâu! Hưm.

Tiểu Bạch cũng kiên quyết đáp lời:

- Nếu huynh dám đụng đến dân làng ở nơi đó, ta cũng nhất quyết không khoan nhượng huynh nữa!

- Muội...!

Chương Huấn tức đến nổi không thể nói gì thêm, chỉ muốn đánh với Tiểu Bạch một trận:

- Được...! Muội muốn bảo vệ hắn, vậy xem có thắng được ta không!

Vừa dứt lời, hắn liền xong tới, Tiểu Bạch cũng tiếp chiêu. Cả hai đánh nhau tới tấp, lúc thì đánh võ, lúc thì đánh phép, không ai nhường ai. Vào chiêu cuối cùng, hai người chưởng tay nhau một cái, cả hai đều bị lùi về sau vài bước. Quả nhiên công lực của hai người gần như ngang ngửa nhau. Biết đánh tiếp cũng không được gì, Chương Huấn nói:

- Coi như ta đã hiểu muội rồi... nhưng ta nói cho muội biết, ngày tháng hạnh phúc của hai người không còn lâu đâu! Hư.

Đoạn, hắn vận công hóa phép biến mất. Tiểu Bạch giờ đây cũng không còn là một cô Công Chúa nhỏ ngây thơ nữa, cô đã trưởng thành rồi, cô đã biết phải mạnh dạng đứng ra bảo vệ người mình yêu, bảo vệ nhân loại. Kẻ cao ngạo, háo chiến, làm điều sai trái không thể nhân nhượng. Sắp tới đây, không biết còn phải gặp thêm những rắc rối gì, xem hồi sau sẽ biết.

<< Quay về Mục Lục     < Hồi trước đó - Hồi tiếp theo >     Audio đọc truyện >

Nhận xét