Tìm kiếm Blog này
Nơi tôi gieo những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn của riêng mình về thế giới xung quanh.
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương I - Hồi 5: Lời đe dọa của Hải Diêu và quyết tâm ở lại của Tiểu Bạch
LẠC CHỐN NHÂN GIAN - TÁC GIẢ: MAI TRINH
CHƯƠNG I: KHỞI NGUYÊN ĐỊNH MỆNH
Hồi 5: Lời đe dọa của Hải Diêu và quyết tâm ở lại của Tiểu Bạch.
Sáng hôm sau, Thiên Vũ mang số cá mình đánh bắt được mang ra chợ bán đổi lấy tiền. Lúc tan chợ chuẩn bị ra về thì có một người đàn ông đến gần Thiên Vũ, tỏ ý muốn nói chuyện với chàng. Hắn chính là Hải Diêu, thuộc hạ của Chương Huấn Đại Vương. Thấy người này có vẻ không tốt lành gì nên Thiên Vũ cũng giả vờ quay lưng rời đi, Hải Diêu liền gọi:
- Hoàng Thiên Vũ!
Thiên Vũ đứng lại, vẻ mặt hơi ngạc nhiên xoay người lại hỏi:
- Huynh biết tên tôi? Huynh là ai?
- Không cần biết làm sao tôi biết huynh, tôi chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở huynh, vị cô nương hằng ngày nấu cơm ở nhà huynh thân phận cô ta không phải tầm thường, tốt nhất huynh nên để cô ấy đi đi, nếu không huynh sẽ gặp rắc rối đó, không những chỉ có một mình huynh, mà cả ngôi làng đó cũng không yên đâu!
Thiên Vũ nghe thấy Hải Diêu hăm dọa, chàng lại hỏi:
- Rốt cuộc huynh là ai? Tiểu Bạch cô nương rốt cuộc có thân phận gì, cớ gì huynh lại uy hiếp tôi?
- Tôi chỉ muốn nhắc nhở huynh, tốt nhất nên kêu cô ấy rời khỏi đó, nếu không thì huynh sẽ không có được những ngày tháng tốt đẹp đâu!
Thiên Vũ lo lắng:
- Tiểu Bạch từng kể với tôi cô ấy bị thổ phỉ rượt đuổi, giết hại song thân và người hầu... Huynh có phải là thổ phỉ không? Nếu đã lấy được của cải, hà cớ chi còn truy đuổi cô ấy nữa chứ?
Hải Diêu cảm thấy khó chịu:
- Huynh hỏi nhiều thật đó, tóm lại trong vòng ba ngày, Tiểu Bạch cô nương đó phải rời đi, nếu không huynh cứ đợi đi!
Nói xong, hắn quay mặt bỏ đi, được vài mươi bước thì không nhìn thấy hắn nữa. Cảm thấy có chuyện không lành, Thiên Vũ sốt ruột vội về nhà tìm Tiểu Bạch.
Về đến nhà, Thiên Vũ vội vội vàng vàng tìm Tiểu Bạch cô nương:
- Tiểu Bạch cô nương! Tiểu Bạch cô nương!
Nghe tiếng gọi có vẻ hốt hoảng của Thiên Vũ, Tiểu Bạch từ trong bếp chạy ra trả lời:
- Thiên Vũ công tử, tôi ở đây.
Nhìn thấy Tiểu Bạch, Thiên Vũ vội nắm tay cô nói:
- Tiểu Bạch cô nương, cô không sao chứ? Có ai đến đây tìm cô không?
Hai người nhìn nhau, thấy Tiểu Bạch có vẻ ngượng ngùng, mới chợt phát hiện mình đang nắm tay cô ấy, chàng vội lấy tay ra và cũng thấy mình hơi ngượng. Tiểu Bạch mỉm cười nói:
- Tôi ở nhà bình an vô sự, vừa nảy còn định chuẩn bị cơm cho huynh... Sao vậy? Hôm nay huynh đi bán cá, lúc về vội vội vàng vàng, vẻ mặt đầy lo lắng, đã xảy ra chuyện gì sao?
Thiên Vũ vừa nói, vừa đến ngồi xuống ghế:
- Không giấu gì, hôm nay tôi bán được hết số cá mà hôm qua bắt được rồi.
- Vậy thì tốt quá rồi, nhưng huynh vẫn còn lo lắng điều gì nữa?
- Thật ra tôi lo lắng cho cô...
- Huynh lo lắng cho tôi? - Tiểu Bạch nghe Thiên Vũ lo lắng cho mình, trong lòng bỗng cảm thấy bồi hồi.
Thiên Vũ nói:
- Thật ra lúc tôi bán hết cá định đi về, có một người đàn ông đến tìm tôi. Trông bộ dạng của hắn không phải hạng tốt lành gì, đầu tóc ẩm ướt, trên người còn có mùi tanh của biển nữa. Hắn nói là muốn cô phải rời khỏi đây, bằng không thì...
Nói đến đây, Thiên Vũ do dự, ấp úng không nói tiếp. Tiểu Bạch biết là thuộc hạ của Thủy Cung đã tìm đến Thiên Vũ, nàng trở nên lo lắng:
- Bằng không sẽ thế nào? Huynh cứ nói đi!
- Bằng không thì người dân ở đây và tôi sẽ có chuyện...
Nghe Thiên Vũ nói vậy, Tiểu Bạch nói:
- Vậy... huynh muốn tôi rời đi thật sao?
- Không không không, tôi làm sao muốn cô đi chứ!
Tiểu Bạch hai mắt tròn xoe nhìn Thiên Vũ, Thiên Vũ liền lúng túng:
- À không phải! Ý tôi là... nếu hắn thật sự là thổ phỉ đã hại cô lần trước, vậy thì cô sẽ gặp nguy hiểm, nếu cô rời khỏi đây há chẳng phải hắn lại bắt cô đi nữa sao!
Cảm nhận được Thiên Vũ thật sự lo lắng cho mình, Tiểu Bạch xoay mặt đi cười mỉm, lộ rõ vẻ vui mừng, hạnh phúc. Nàng xoay lại liền chuyển sang vẻ mặt lo lắng, nói với Thiên Vũ:
- Nỗi lo huynh dành cho tôi, tôi thật sự rất cảm kích. Nhưng vừa nảy huynh có nói tên người xấu đó nói... nếu tôi tiếp tục ở lại đây, thì huynh và người dân ở đây sẽ gặp nguy hiểm. Tôi không thể vì tôi mà để cho người vô tội phải chịu liên lụy...
- Nói vậy, cô muốn rời khỏi đây sao? Nếu vậy người đó sẽ làm hại cô. Tôi thấy cô nên ở lại đây đi, chuyện gì cũng sẽ có cách giải quyết mà!
Tiểu Bạch hai mắt rưng rưng:
- Nhưng mà...!
- Tôi đã quyết định rồi, cô cứ ở lại đây, nếu tên đó thật sự tìm tới, tôi nhất định liều mạng với hắn, tuyệt đối không để cho cô gặp nguy hiểm đâu! Nếu một mình tôi không đấu lại, thì vẫn còn có dân làng ở đây mà. Ai nấy cũng đều quý mến cô hết. Vì vậy, cô cứ yên tâm ở lại đây đi!
Nhìn thấy Thiên Vũ can đảm bảo vệ mình như vậy, Tiểu Bạch trong lòng cảm kích vô cùng, nàng nghĩ: "Huynh chỉ là người phàm yếu đuối, nhưng tấm lòng của huynh thật lương thiện, sẵn lòng giúp đỡ ta dù không biết ta là ai, có thân phận gì. Huynh hãy yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để người của Thủy Cung làm hại nơi này đâu!". Tiểu Bạch đã quyết định ở lại nơi này để bảo vệ người dân và Thiên Vũ.
Khi biết được Chương Huấn muốn chuyển hướng sang Thiên Vũ, Tiểu Bạch Công Chúa sẽ làm gì? Đến hồi sau sẽ rõ.

Nhận xét
Đăng nhận xét