Tìm kiếm Blog này
Nơi tôi gieo những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn của riêng mình về thế giới xung quanh.
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương I - Hồi 4: Dòng sông không còn cá – Cuộc đối đầu với Chương Huấn
LẠC CHỐN NHÂN GIAN - TÁC GIẢ: MAI TRINH
CHƯƠNG I: KHỞI NGUYÊN ĐỊNH MỆNH
Hồi 4: Dòng sông không còn cá - Cuộc đối đầu với Chương Huấn.
Một hôm, Thiên Vũ đi đánh bắt cá trở về, nhưng lại không có con cá nào, Thiên Vũ vẻ mặt u sầu, chàng vừa bước đi vừa cúi đầu trở về nhà. Về đến nhà, Tiểu Bạch cũng vừa dọn dẹp xong, thấy Thiên Vũ vẻ mặt âu sầu, nàng cũng trong lòng không vui, kèm theo lo lắng, nàng hỏi Thiên Vũ:
- Thiên Vũ, hôm nay huynh trở về sớm vậy? ... Huynh làm sao vậy? Trông nét mặt huynh không vui...? - Nhìn thấy trong giỏ không có con cá nào, Tiểu Bạch cũng hiểu đôi phần, nàng động viên Thiên Vũ. - Không sao đâu, hôm nay không bắt được cá thì ngày mai cũng bắt được thôi, chuyện gì cũng có lúc không được như ý muốn mà, huynh đừng quá lo lắng. Nào ngồi xuống uống chén trà đi.
Thiên Vũ ngồi xuống, Tiểu Bạch rót trà cho chàng, Thiên Vũ uống một ngụm trà, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, nhìn Tiểu Bạch nói:
- Không phải tôi buồn vì chuyện hôm nay không bắt được cá...
Thấy Thiên Vũ lúng túng, Tiểu Bạch lại hỏi:
- Vậy huynh buồn vì chuyện gì? Nói ra thử xem, liệu tôi có giúp được huynh không.
Nghe thấy Tiểu Bạch nói vậy, Thiên Vũ đành nói ra:
- Hôm nay tôi đi bắt cá, tôi thấy một hiện tượng lạ, dòng sông này thường ngày đều có cá bơi qua, nhưng hôm nay dòng sông lại trong suốt, không thấy bóng một con nào. Không chỉ có tôi không bắt được cá, mà những người khác cũng bị như vậy. Những người đi bắt cá từ đêm qua nói lại con sông này đã không còn một con cá nào, nước trong veo thấy tới đáy, thật là kỳ lạ. Nếu như cứ diễn tiến thế này thì cuộc sống của người dân ở đây phải làm sao... Thật là khiến cho người ta phải đau đầu...!
- Sao lại có chuyện như vậy? Dòng sông trong suốt không có một con cá nào sao? - Tiểu Bạch cũng ngạc nhiên. Cô nghĩ thầm: "Chẳng lẻ là vì mình không chịu về nên cha mình mới...? Nhưng nếu do cha mình làm thì sao lại phải làm như vậy!? Theo như mình hiểu về cha, nếu Hà Tử đã nói với cha những lời mình căn dặn, cha mình sẽ không manh động như vậy...Thật kỳ lạ.".
Thiên Vũ thấy Tiểu Bạch thừ người, chàng lây nhẹ cô:
- Tiểu Bạch cô nương... Tiểu Bạch cô nương...
- Hả?
- Sao cô ngồi thừ người ra vậy? Cô không được khỏe hả?
- À không sao? Tôi chỉ đang nghĩ nếu như vậy thì người dân ở đây phải làm sao?
Thiên Vũ lại âu sầu:
- Tôi cũng không biết phải làm như thế nào nữa. Người dân ở đây sống chủ yếu nhờ vào công việc đánh bắt cá, nhưng giờ con sông này lại không còn một con cá nào, không biết cuộc sống sau này phải làm sao đây!
Tiểu Bạch thấy Thiên Vũ âu lo như vậy, có lẽ trong lòng cô đang dự định muốn giúp đỡ chàng. Tối hôm đó, nhân lúc không có người, nàng ra bờ sông quan sát thử thì phát hiện ra trên sông có dàn xếp thế trận:
- Đây rõ ràng là do người của Thủy Cung làm, không phải là cha ta... chắc chắn ở Thủy Cung đã biết ta đang ở đây nên mới dở trò như vậy.
Cô đi lại suy nghĩ: "Rốt cuộc bọn họ muốn gì...?".
Suy nghĩ hồi lâu, cô quyết định:
- Mặc kệ bọn họ muốn gì, ta cần phải giải bỏ trận pháp này thì người dân ở đây mới có thể sinh sống được.
Đoạn, cô liền thi triển pháp thuật giải bỏ trận pháp. Sau khi trận pháp được giải bỏ, con sông dần dần được khôi phục trở lại, cá tôm đã bắt đầu bơi trở về con sông này, hơn nữa còn nhiều hơn trước. Sáng hôm sau, Thiên Vũ thức dậy đã thấy Tiểu Bạch đang quét sân trước nhà. Tiểu Bạch nhìn thấy Thiên Vũ bước ra sân, nàng đến hỏi:
- Thiên Vũ công tử, hôm nay sao huynh dậy trễ vậy? Người dân ở đây đã đi bắt cá hết rồi đó.
Thiên Vũ ngạc nhiên nhưng vẫn cảm thấy chán nản:
- Con sông ấy giờ còn cá đâu mà bắt chứ?
- Vậy sao? Sáng nay người dân chạy ra bờ sông bắt cá, họ nói hôm nay cá nhiều hơn mọi khi đó. Nếu bây giờ huynh không bắt cá, chỉ sợ người ta bắt hết cá đó nha. - Tiểu Bạch nói với vẻ mặt rạng rỡ, vui vẻ.
Thiên Vũ nghe thấy vậy vô cùng vui mừng, chàng liền lấy lưới và giỏ chạy đi bắt cá. Nhìn thấy Thiên Vũ vui mừng, Tiểu Bạch trong lòng cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Hóa ra đây là niềm vui của cái gọi là làm việc tốt giúp người, Tiểu Bạch sung sướng, hăng say quét sân, lau dọn bàn ghế, còn ca hát nghêu ngao.
Tối hôm ấy, vì hăng say bắt cá, Thiên Vũ đã mệt nhoài nên ngủ rất ngon, cũng không để ý đến Tiểu Bạch đã về căn chòi hay chưa. Tiểu Bạch Công Chúa lúc ấy khẽ ngồi bên cạnh Thiên Vũ, nàng nhìn ngắm chàng rất lâu, trong đầu lại hồi tưởng lại đoạn ký ức lúc gặp nạn và được Thiên Vũ cứu lấy:
Hôm đó, Tiểu Bạch Công Chúa vì ham chơi, đã lẻn bơi lên bờ. Trong lúc dạo chơi, mãi mê đùa nghịch hoa cỏ đã không biết Nam Sơn Ma Vương đứng ở phía sau từ bao giờ. Khi nàng xoay người lại thì nhìn thấy Nam Sơn Ma Vương, nàng hoảng hốt, chân lùi lại sau mấy bước:
- Ngươi là ai?
Nam Sơn Ma Vương cười lớn:
- Ha ha ha ha... Bạch Long Nữ, con gái của Long Vương, ngươi không ở dưới Long Cung, chạy lên bờ làm gì?
Ta muốn lên bờ hay ở dưới biển thì có liên quan gì đến ngươi !?
- Ha ha ha ha..., đúng là không liên quan đến ta. Nhưng bọn người Thiên Đình và Long Cung hơn một ngàn năm trước đã phối hợp để thu phục ta, hại ta bị nhốt trong Tháp Trấn Yêu, ngày ngày phải nghe niệm chú chịu nhiều đau khổ. Nay ta đã thoát ra ngoài, ta thề nhất định phải đòi lại món nợ này!
Sau đó, hắn nhìn Tiểu Bạch Công Chúa gọi lớn:
- Ngươi! Bạch Long Nữ chính là con gái của Long Vương, vậy thì ta phải giết cô, hủy diệt hậu thế của lão già đó!
Nghe Nam Sơn Ma Vương nói vậy, nàng hoảng sợ, biết mình không phải đối thủ của hắn nên đã đỡ vài chiêu rồi tìm cách bỏ chạy, Nam Sơn Ma Vương không ngừng đuổi theo phía sau. Tiểu Bạch lúc ấy không còn biết rõ phương hướng, chỉ biết chạy thẳng về phía trước, không ngờ đã chạy vào ngôi làng nơi Thiên Vũ ở. Thật may mắn thay, chung quanh ngôi làng này được phủ kim quang của Thần Thánh, nên Nam Sơn Ma Vương không thể đi vào, coi như Công Chúa đã thoát nạn. Nhưng vì không hiểu địa thế nơi đây, lại rời xa nước quá lâu, nên nàng đã kiệt sức và ngất đi, xém chút hiện nguyên hình, đúng lúc này Thiên Vũ đã nhìn thấy và cứu cô một mạng.
Quay lại hiện thực, trong lòng nàng không ngừng suy nghĩ: "Huynh đã cứu ta một mạng, suốt thời gian qua cũng coi như ta đã báo đáp ân cứu mạng cho huynh rồi... Đáng ra ta nên rời khỏi đây, nhưng vì sao... Vì sao ta lại không nở rời xa nơi này!?"
Nàng đứng dậy, bước ra sân, đi lại suy nghĩ:
- Con người nơi đây thật tốt, họ đùm bọc lẫn nhau mà sống, không như ở chốn Long Cung lạnh lẽo kia, quanh năm đơn độc, họ chỉ biết tranh đấu nhau để đạt được chức quan lớn nhỏ, chẳng có chút tình cảm ấm áp dành cho nhau. Ta là Công Chúa, nhưng chẳng thể được tự do bay nhảy như con người... Ta thật không muốn rời xa nơi này một chút nào...
- Nếu muội không muốn rời xa khỏi đây, thì những người dân nơi đây đều phải chết! - Chương Đại Vương không biết đã đến từ bao giờ, bỗng đột ngột lên tiếng.
Tiểu Bạch Công Chúa giật mình, xoay phắc người lại thì nhận ra là Chương Đại Vương:
- Chương Huấn, sao huynh đến đây?
- Nè, chúng ta lớn lên cùng nhau, muội cũng không cần xa cách như vậy chứ?
Tiểu Bạch ngoảnh mặt đi như không muốn tiếp chuyện:
- Nếu không có chuyện gì thì huynh hãy rời khỏi đây đi.
- Muội sợ ta đánh thức Thiên Vũ sao? - Hắn mỉm cười vẻ gian xảo - Không sao đâu, chúng ta nói chuyện hắn không hề nghe thấy, ta đã bịt tai hắn rồi.
Hắn nhìn Tiểu Bạch rồi nói tiếp:
- Tiểu Bạch, suốt cả tháng qua muội mất tích, Long Cung tìm kiếm muội khắp nơi, ta biết được chuyện trong lòng cũng rất lo lắng. Ta đã tốn rất nhiều công sức mới có thể tìm được muội...
- Nếu huynh đã tìm được tôi rồi, thì huynh nhanh chóng rời khỏi đây đi!
Chương Đại Vương đã hiểu được đôi chuyện:
- Ta hiểu rồi, thì ra muội không muốn rời khỏi đây.
Tiểu Bạch có vẻ lúng túng, hắn nói tiếp:
- Muội thích hắn rồi sao? - Tay trỏ về phía Thiên Vũ.
- Tôi...
- Hơ! Ta nói cho muội biết, ta tuyệt đối không đồng ý! Long Vương cũng không đồng ý đâu! Chúng ta là người của thủy tộc, hắn là người phàm, muội và hắn không thể kết hợp được đâu!
- Đây là chuyện của ta, không cần huynh quan tâm! - Tiểu Bạch bắt đầu khó chịu.
Chương Đại Vương đổi sang vẻ mặt tức giận:
- Chuyện của muội... Chúng ta là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, tương lai có thể sẽ trở thành phu thê, muội lại nói ta không được xía vào chuyện của muội sao?! Tiểu Bạch, muội tỉnh táo lại đi, hắn chỉ là một người phàm... Đúng, một tháng trước hắn đã cứu mạng muội, suốt một tháng qua muội ở đây trả ơn cho hắn như vậy cũng đủ rồi. Chúng ta nên trở về thôi.
Nghe đến đây, Tiểu Bạch ngạc nhiên, xoay mặt lại hỏi Chương Đại Vương:
- Sao huynh biết Thiên Vũ từng cứu tôi? Huynh luôn theo dõi tôi sao?
Chương Đại Vương đã lỡ để lộ ra mình đã biết chuyện, nên đành thừa nhận:
- Phải, ta đã biết hết mọi chuyện, muội đi đâu, làm gì ta đều biết hết. - Sau đó nắm tay Tiểu Bạch nói. - Tiểu Bạch à, muội báo ân cũng báo ân rồi, bây giờ hãy theo huynh về đi!
Tiểu Bạch giật tay ra, hỏi hắn:
- Nói vậy, có phải huynh là người bày trận khiến con sông không còn cá không?
Chương Đại Vương đành nói thật:
- Nếu muội đã có thái độ đó với ta, vậy thì ta cũng đành nói sự thật vậy. Đúng, là ta đã làm đó.
- Vì sao vậy?
- Bởi vì ta phát hiện muội đã thích hắn rồi! - Hắn tức giận trả lời. - Ta thật ganh tị với hắn, ta lớn lên cùng muội đã hơn năm trăm năm rồi, muội một ánh nhìn trìu mến cũng không dành cho ta, vậy mà tên người phàm này lại được muội hằng ngày cơm nước, săn sóc chu đáo. Ta thật ghen tức với hắn đó!...
Ngưng một hồi, hắn nói tiếp:
- Vì để muội quay trở về Long Cung, ta đành bày cách để muội nhận thấy mà quay về. Nhưng thật không ngờ, muội lại giải bỏ trận pháp, hơn nữa còn cho thêm nhiều cá tôm về đây để cho hắn bắt. Tôm cá là con dân thủy tộc của chúng ta mà, sao muội có thể vì hắn mà hy sinh nhiều thủy tộc như vậy chứ?
- Tôm cá là thủy tộc của chúng ta, nhưng mà người dân nơi đây cũng dựa vào nghề bắt cá mà sống. Trước giờ loài vật và con người đều sinh sống như vậy mà!
Chương Đại Vương quay phắc lại nhìn Tiểu Bạch nói:
- Nói tóm lại muội có trở về cùng ta không?
Tiểu Bạch cũng khẳng khái trả lời:
- Tôi không về!
Chương Đại Vương gật gật đầu tỏ vẻ không cam tâm:
- Được...! Là do muội ép ta, muội hãy đợi đó, xem ta sẽ làm gì ngôi làng rách nát này!
Nói xong, hắn vận công biến mất, Tiểu Bạch nghe Chương Đại Vương hăm dọa trong lòng cũng bắt đầu lo lắng.
Chương Huấn hắn sẽ lại bày ra chuyện gì với ngôi làng này đây? Hồi sau sẽ giải đáp.

Nhận xét
Đăng nhận xét