--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

Chương I - Hồi 6: Tiểu Bạch giao chiến Chương Huấn

LẠC CHỐN NHÂN GIAN Chương I: KHỞI NGUYÊN ĐỊNH MỆNH Hồi 6: Tiểu Bạch giao chiến Chương Huấn Đêm hôm đó, Tiểu Bạch ra bờ sông, tay bắt ấn, miệng niệm chú. Được một lúc thì Chương Huấn xuất hiện, hắn vui vẻ nói: - Tiểu Bạch Công Chúa, ta đến rồi đây. Nghe tiếng của Chương Huấn, nàng mở mắt ra, xoay người lại nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: - Ta hỏi huynh, huynh muốn làm gì Thiên Vũ? - Muội vừa gọi ta đến, chưa kịp chào nhau lấy một câu, muội đã tra hỏi ta rồi. Rốt cuộc ta đã làm gì chứ? - Huynh hỏi tôi huynh đã làm gì sao? Sáng nay hẳn là thuộc hạ của huynh đã đến tìm Thiên Vũ, hăm dọa huynh ấy đủ điều, muốn tôi phải rời khỏi đó, bằng không huynh ấy và cả làng sẽ gặp chuyện. Huynh nói đi, thật ra huynh muốn làm gì huynh ấy? Chương Huấn nghe Tiểu Bạch chất vấn mình, trong lòng cảm thấy không vui, quay phát mặt sang chỗ khác mà nói: - Muội vừa gọi ta đến đã chất vấn ta đủ điều, Thiên Vũ đó quan trọng với muội như vậy sao? - Im lặng hồi lâu, hắn nói tiếp. - Phải, là ta đã kêu Hải Diêu đi nó...

Chương I - Hồi 3: Hà Tử tìm đến – Lộ diện thân thế bí ẩn của Tiểu Bạch

CHƯƠNG I: KHỞI NGUYÊN ĐỊNH MỆNH

Hồi 3: Hà Tử tìm đến – Lộ diện thân thế bí ẩn của Tiểu Bạch

Trong lúc đang dọn dẹp thì có người đi tới, chân bước chưa tới cổng, Tiểu Bạch đã cảm nhận được, nét mặt lúc này không còn là một cô nương dịu hiền nữa, mà trở nên nghiêm lại trông như một cao thủ võ nghệ. Cô nói vọng ra ngoài:

- Còn không mau vào đây?

Người đó nghe tiếng Tiểu Bạch kêu vào, liền nhanh bước tiến vào trong. Bước tới chỗ Tiểu Bạch, hắn quỳ xuống hành lễ:

- Hà Tử tham kiến Công Chúa!

Hóa ra Tiểu Bạch là Công Chúa ở Long Cung. Còn tên Hà Tử này là một con tôm hùm tu thành hình người, vốn là binh tôm ở Long Cung, chuyên đi theo hầu cận bảo vệ Công Chúa. Hắn có ngoại hình thấp bé nhưng hành động linh hoạt, nhanh nhẹn, gương mặt trông cũng trẻ trung, hiền lành. Thấy binh tôm đang hành lễ, cô ngồi xuống ghế, nói:

- Đứng lên đi.

Hắn đứng dậy, Công Chúa nói tiếp:

- Sao ngươi biết ta ở đây?

- Công Chúa người không biết đâu, từ hôm cô lén trốn Long Cung lên trần gian mấy ngày nay, Long Vương sốt ruột cho binh tôm lính cá đi tìm cô khắp nơi đó! Thật không ngờ, tôi lại tìm được cô ở đây.

Công Chúa nghe vậy, nét mặt không vui, ngược lại còn nói:

- Nói vậy, ngươi đã tìm thấy ta rồi, vậy thì ngươi có thể về được rồi đó.

Tên Hà Tử nghe vậy lúng túng:

- Công Chúa, nếu tôi đã tìm được cô rồi thì cô hãy theo tôi về đi. Nếu tôi không đưa cô về được, Long Vương sẽ giết tôi mất!

Công Chúa nghe tên Hà Tử nói vậy, trong lòng cũng cảm động. Dù gì, hắn cũng vì thực hiện nhiệm vụ, nếu như vì mình bị cha giết chết, há chẳng phải lại mất đi một tên lính tốt. Nhưng trong thâm tâm của cô thật sự không muốn về, cô suy nghĩ chốc lát rồi quay sang nói với Hà Tử:

- Hay là như vầy, ngươi trở về nói với cha ta rằng ngươi vẫn chưa tìm được ta?

- Công Chúa, không lẽ người còn không biết Long Vương sao? Chúng tôi đã tìm được cô, nhưng khi quay trở về không thấy cô Long Vương lập tức nhận ra ngay. Vì trên người cô có đeo túi thơm đặc biệt, chúng tôi mà có đứng gần cô Ngài sẽ biết mà!

Đúng là như vậy, trên người Tiểu Bạch có một túi thơm đặc biệt, người đứng gần cô sẽ còn lưu lại mùi thơm lâu phai, trong dòng họ Long tộc dựa vào mùi thơm đó mà nhận ra được. Đích thực là không thể vì mình không muốn trở về mà lại hại chết một tên Hà Tử, Công Chúa lại nghĩ ra một cái cớ khác và nói với Hà Tử:

- Hà Tử, ngươi hãy về nói với cha ta rằng ngươi đã tìm được ta rồi, nhưng vì nhìn thấy cảnh con người đang khổ sở, nên ta phải ở lại giúp đỡ họ, sau khi ổn thỏa sẽ tự động quay về. Ngươi thấy thế nào?

- Dạ…, nếu Công Chúa đã nói vậy, thì tôi không miễn cưỡng cô nữa. Nhưng mà Hà Tử vẫn phải nhắc nhở người. Long Tộc và người phàm không thể có mối quan hệ tình cảm được. Nhưng tôi thấy Công Chúa có vẻ đã có tình ý với tên người phàm đó rồi. Nếu để chuyện này ngày càng tiến triển, e là sẽ gặp rắc rối không hay. Hà Tử mong rằng Công Chúa nên sớm trở về Long Cung khi mọi thứ vẫn còn có thể kiểm soát.

Công Chúa khi nghe Hà Tử nói vậy, trong lòng bắt đầu khó chịu vì hắn vẫn đứng đó luyên thuyên. Nàng chao mày và nói:

- Được rồi, Hà Tử! Chuyện của ta, ta tự khắc biết giải quyết, ngươi đừng đứng đó lải nhải bên tai ta nữa! Ngươi hãy mau lui về đi!

Hà Tử thấy ý định Công Chúa đã kiên quyết, nên đành vâng lời trở về nói lại như vậy với Long Vương.

Cuộc trò chuyện giữa Tiểu Bạch và Hà Tử từ xa đã có một người quan sát và nắm bắt hết câu chuyện. Sau khi theo dõi thấy Hà Tử rời đi, hắn cũng đi khỏi đó.

Người bí ẩn đó quay trở về Thủy Cung, hắn là Hải Diêu, một con cá đuối ở vùng đại dương u tối, nơi đó có một tên đại dương cầm đầu là một con bạch tuộc tu luyện được vài trăm năm, bọn thuộc hạ gọi hắn là Chương Đại Vương. Tuy đạo hạnh của hắn không cao, nhưng thế lực mà hắn gầy dựng ở vùng biển đen Nam hải thì không thua kém gì Long Cung. Hải Diêu mang chuyện Công Chúa Tiểu Bạch muốn ở lại nhân gian với một tên người phàm kể lại cho Chương Đại Vương nghe. Hắn với vẻ mặt ghen tức nói:

- Uổng công ta yêu nàng như vậy, nhưng mà nàng lại chọn sống với một tên người phàm sao? Được, nếu là như vậy, ta tuyệt đối sẽ không cho nàng được như ý nguyện đâu!

Rốt cuộc Chương Đại Vương định làm gì với Hoàng Thiên Vũ? Hãy chờ hồi sau sẽ tường tận.

< Quay lại Mục lục   < Hồi trước đó - Hồi tiếp theo >

Nhận xét