--> Chuyển đến nội dung chính

BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

[Review] Truyện LẠC CHỐN NHÂN GIAN - Chương I - Hồi 13: Mưu đồ soán ngôi và sự hy sinh đầy nước mắt của Công Chúa

Chào mừng bạn quay trở lại với Vườn Tâm Hồn Của Trinh! Nếu bạn đã theo dõi hành trình đầy bi kịch của nàng Công chúa Tiểu Bạch từ những hồi đầu, thì chắc chắn Lạc Chốn Nhân Gian - Chương I - Hồi 13 sẽ là một "cơn địa chấn" thực sự. Đây không chỉ là hồi truyện lột trần bộ mặt thật của kẻ thủ ác, mà còn là bước ngoặt quan trọng thay đổi hoàn toàn vận mệnh của Long tộc. SỰ THẬT TÀN KHỐC PHÍA SAU TẤM MÀN THÂM TÌNH Mở đầu Lạc Chốn Nhân Gian - Chương I - Hồi 12 , chúng ta từng nghi ngại về lòng tốt của Chương Huấn, thì đến Lạc Chốn Nhân Gian - Chương I - Hồi 13, mọi hoài nghi đã biến thành sự phẫn nộ tột độ. Trong chốn Lãnh Cung u tối, nơi Tiểu Bạch đang tiều tụy vì nhớ thương Thiên Vũ, Chương Huấn đã xuất hiện với một đề nghị đầy tính toán: "Hãy lấy ta để thoát khỏi đây". Tuy nhiên, sự cự tuyệt của Tiểu Bạch đã khiến hắn mất kiên nhẫn và lộ nguyên hình là một kẻ xảo quyệt. Hóa ra, tất cả những bi kịch từ việc dòng sông cạn cá, Thiên Vũ bị trọng thương cho đến việc mách l...

Chương I - Hồi 14: Ba lần hại Long tử – Định mệnh và lời dạy của Quan Âm

 LẠC CHỐN NHÂN GIAN (TÁC GIẢ: MAI TRINH)

CHƯƠNG I: KHỞI NGUYÊN ĐỊNH MỆNH

Hồi 14: Ba lần hại Long Tử - Định mệnh và lời dạy của Quan Âm

Thật không ngờ, chỉ trong một buổi sáng, Long Cung đã rơi vào tay của kẻ ác. Sau khi Long Vương rời đi, hắn cho người dọn đồ đạc bên Thủy Cung sang. Dọn dẹp mọi thứ hỗn độn, sắp xếp lại phòng ốc, tối hôm đó hắn muốn cưới Tiểu Bạch làm phi. Nàng một lòng chung thủy với Thiên Vũ, tuyệt đối không đồng ý. Nhưng một mình nàng sức cô thế cô, chỉ đành cắn răng chịu đựng, tùy cơ ứng biến. Đêm hôm đó, Công Chúa ở trong phòng loan, còn tên Chương Huấn vẫn còn đang uống rượu với bọn tiểu tốt. Đương lúc buồn rầu, ngồi tựa thành giường, chợt cô ngủ thiếp lúc nào không hay. Trong giấc mơ, cô thấy có một ánh sáng trắng trên không trung nói rằng:

- Ta là Quan Âm, chuyện của Công Chúa ta đã biết.

Công Chúa nghe tiếng của Quan Âm, liền quỳ xuống lạy:

- Đệ tử Bạch Long Nữ, bái kiến Quan Âm. Quan Âm, xin Người hãy cứu lấy con với!

- Ta đã biết rồi, số mạng của Công Chúa phải chịu nhiều khổ sở, chông gai vì cãi số yêu người phàm. Cả nhà cô cũng vì thế mà bị liên lụy. Nhưng một ngày nào đó, Công Chúa sẽ có lại được cuộc sống như xưa, Long Cung sẽ lại được củng cố.

Công Chúa nghe Quan Âm nói thế thì rất vui mừng. Quan Âm lấy ra bốn chiếc vòng, và một bộ y phục hóa phép giữa không trung, bộ y phục thì mặc giấu vào trong người Công Chúa, còn bốn chiếc vòng thì được đeo vào hai tay và hai chân của Công Chúa. Công Chúa thấy thế cũng chưa hiểu ra sao, Quan Âm nói:

- Ta tặng Công Chúa một bộ y phục và bốn chiếc vòng này, nó đã được trì chú, tên Chương Huấn đó sẽ không thể nào động đến người cô được.

Công Chúa nghe vậy rất vui mừng, như vậy cô có thể giữ trọn đạo với Thiên Vũ mà không lo sợ đến tên Chương Huấn. Sau đó, Quan Âm nói tiếp:

- Đứa con trong bụng của Công Chúa sau này mang trong mình sứ mệnh to lớn. Sau khi sinh ra, số phận của nó phải trải qua nhiều thử thách ở nhân gian. Vì vậy, sau khi sinh đứa bé ra, hãy đưa nó lên bờ, đừng để Chương Huấn giết chết nó.

Công Chúa nghe không bỏ sót một lời, nàng lạy tạ Quan Âm, khi vừa ngước lên cũng không còn thấy Người đâu nữa. Vừa lúc đó, nàng cũng tỉnh giấc mộng. Nàng thấy trên tay và chân của mình quả thật có bốn chiếc vòng, tuy nhiên không thấy y phục mà Quan Âm tặng, có lẽ đã tàn hình rồi. Nàng rất vui mừng:

- Đó là sự thật, đó không phải là mơ. Ta phải ghi nhớ kỹ những gì Ngài đã căn dặn...

Đương lúc điểm lại những lời Quan Âm nói, thì tên Chương Huấn say khướt loạng choạng bước vô phòng:

- Ái phi...!

Công Chúa thủ thân như ngọc, quyết không để cho hắn động đến người mình. Chương Huấn tưởng đâu đã ôm được Công Chúa, nào ngờ khi ôm nàng thì toàn thân đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm. Hắn đau quá mà tỉnh rượu luôn:

- Nàng... tại sao khi ta ôm nàng, nắm tay nàng thì lại đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm vào người ta vậy?

Công Chúa tự tin đáp:

- Đó là bởi vì cái không thuộc về ngươi, nhưng ngươi vẫn miễn cưỡng chiếm đoạt. Cuối cùng thì kẻ phải chịu thiệt thòi vẫn chính là ngươi.

- Nàng...!

Chương Huấn nghe Công Chúa nói thế, trong lòng rất giận, lại có thêm rượu trong người, hắn toan muốn đánh cô, nhưng muốn chạm vào người cô lại không được. Xem ra không thể ôm người đẹp ngủ được rồi, đã tốn bao công sức bắt về nhưng lại không động chạm gì được, quả thật là không gì tức hơn. Hắn vừa giận vừa thẹn đỏ cả mặt, hắn bỏ đi ra ngoài. Giữa sân trống hắn la hét điên loạn:

- Tại sao... tại sao vậy? Tại sao dù ta có cố gắng làm đủ mọi cách vẫn không được như ý của ta? Ta chiếm được thành, nhưng lại là thành trống, rốt cuộc lão Long Vương vì sao có thể làm được Vua ở đây vậy? Ta trăm phương nghìn kế cướp được Tiểu Bạch về đây, nhưng không thể chạm vào người cô ấy được... Tại sao vậy? Ông trời ơi, có phải ông quá bất công với Chương Huấn này không?

Sao đó hắn ngã quỵ xuống khóc lóc thê thảm. Công Chúa giờ đây có thể yên tâm mà ở lại Long Cung này rồi.

Nói về Long Vương, sau khi cho binh lính dọn sạch sẽ đồ đạc đi, Ngài theo Tây Hải Long Vương ở tạm. Đêm hôm đó, Ngài cũng rất âu sầu, trong lòng đầy lo lắng, Hà Tử đến bên cạnh nói:

- Long Vương, Ngài đã phải chống chọi với Chương Huấn cả ngày nay rồi, Ngài nên đi nghỉ ngơi thôi!

- Ta làm sao có thể nghỉ ngơi được, khi chứng kiến con gái ta ở lại với kẻ ác như Chương Huấn được chứ!

Long Vương đứng dậy, đi lại vài bước rồi thở dài nói:

- Có lẽ đây là quả báo của ta...

- Long Vương, sao lại nói là quả báo? - Hà Tử thắc mắc.

- Lúc trước, là ta ép Tiểu Bạch và Thiên Vũ phải xa nhau, chính Tiểu Bạch phải chứng kiến lang quân của mình chết thảm. Giờ đây, nó đã báo ứng lên người ta rồi. Hôm nay ta đã bất lực nhìn con gái bảo bối của mình đi theo kẻ ác mà không thể làm gì được. Bản thân lại đánh mất Đông Hải Long Cung, làm kẻ lang thang phải ở nhờ chỗ của đệ đệ...

Tây Hải Long Vương vừa lúc ấy cũng bước ra nói:

- Vương huynh, huynh đừng quá u sầu. Có lẽ Tiểu Bạch nói đúng, đó là kế hoãn binh, nếu không làm như vậy sẽ phải chứng kiến thêm nhiều thần dân của chúng ta chết nữa. Theo đệ thấy, hắn sẽ không làm khó Tiểu Bạch đâu. Dù hắn có tàn nhẫn nhưng hắn cũng vì Tiểu Bạch mới gây sự thế này thôi. Đệ nghĩ Tiểu Bạch không sao đâu.

- Vương đệ, đệ nghĩ vậy thật sao?

- Vương huynh, nếu huynh không yên tâm, ngày mai đệ sẽ cho người đi thám thính thử tình hình của Tiểu Bạch, huynh thấy thế nào?

Nghe đệ đệ nói vậy, Long Vương cũng phần nào yên tâm, mới chịu đi nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, Tây Hải Long Vương lệnh cho một con sứa tên là Hải Triết Tử đi thăm Công Chúa. Hắn có thể tàn hình tránh khỏi tầm nhìn của bọn lính canh gác của Chương Huấn. Hải Triết Tử vâng lệnh bơi sang Long Cung tìm Công Chúa. Hắn bơi loanh quanh hết một canh giờ mới tìm thấy phòng của Công Chúa. Hắn bơi qua cửa sổ thẳng vào trong gặp Công Chúa, hắn gọi:

- Công Chúa, Công Chúa.

- Là ai, ai đang gọi ta vậy?

- Tôi là một con sứa nhỏ, tôi rất trong suốt, tôi đang bên cạnh Công Chúa đây, Công Chúa hãy nhìn sang bên phải của người này.

Công Chúa nhìn sang phải, quả nhiên là một con sứa nhỏ có thân hình trong suốt, Công Chúa hỏi:

- Ngươi là lính lác nhà ai, vì sao lại bơi đến đây tìm ta?

- Tôi tên là Hải Triết Tử, tôi phụng lệnh Tây Hải Long Vương đến hỏi thăm cô.

- Là thúc thúc sao? Ngươi hãy cho ta biết cha ta thế nào rồi?

Hải Triết Tử thở dài nói:

- Hai… Long Vương hôm qua rất lo cho Công Chúa, Ngài không chịu đi nghỉ ngơi, Tây Hải Long Vương khuyên mãi, nói rằng hôm nay lệnh cho tiểu thần đi thăm Công Chúa, Ngài ấy mới chịu an tâm đi nghỉ ngơi đó.

- Ta đúng là bất hiếu, suốt ngày chỉ biết làm cho phụ vương lo lắng thôi!

- Công Chúa à, cô không sao chứ, tên Chương Huấn đó có làm gì cô không?

Tiểu Bạch nhìn Hải Triết Tử mỉm cười, đem chuyện hôm qua mơ thấy Quan Âm kể lại một lượt. Kể xong nàng dặn dò Hải Triết Tử:

- Ngươi hãy quay về, nói với cha và thúc của ta rằng ta không sao đâu, họ hãy yên tâm. Chờ một ngày thời cơ tốt, hãy đem quân giành lại Long Cung, trị tội hắn. Bây giờ, ngươi hãy đi mau, nhớ cẩn thận đó!

Con sứa nhỏ nghe theo lời Công Chúa, cúi chào rồi bơi đi. Trở về gặp hai vị Long Vương kể lại một lượt. Đến lúc này, Long Vương mới mỉm cười thở phào một cái. Tây Hải Long Vương nói:

Coi ra lần này hoàng huynh yên tâm rồi. Đệ đệ sẽ cho lính thường xuyên đến thăm Công Chúa để hoàng huynh được yên tâm. Rồi chúng ta hãy bàn tính kế hoạch để sớm ngày cứu được Công Chúa, giành lại Đông Cung.

Ngày hôm đó, đương lúc bàn chuyện phải đánh chiếm lại Long Cung thế nào, thì bỗng có lính chạy vào báo:

- Báo... Bẩm Long Vương, có một lá thư chuyển đến cho hai vị!

Tây Hải Long Vương cho dâng bức thư lên, trong thư viết rằng:

Thập niên lâm nạn lắm gian nan
Trời ban Long Tử định Long giang
Cơ trời đã định ngày diệt ác
Chờ ngày đáo hạn đại đoàn viên.
"Quan Âm Nam Hải"

Hai vị Long Vương đọc xong thư, trong lòng khôn xiết vui mừng, hiểu được hàm ý bức thư rằng nên kiên nhẫn chờ đợi, mười năm sau Long Tử nhà Rồng sẽ đích thân tính lại nợ nước thù nhà, đòi lại Long Cung và quyền lực cho Long tộc. Đương lúc vui mừng, chợt trên hư không có người truyền âm đến gọi Long Vương. Biết ngay là Quan Âm Bồ Tát đến, Long Vương vui mừng, chỉnh lại mũ áo rồi ngoi lên mặt nước, tiến lên bờ đảnh lễ Quan Âm. Quan Âm mỉm cười rồi nói:

- Tôi đã gửi cho Ngài lá thư, Ngài đã đọc được chưa?

- Thưa Quan Âm, tôi đã đọc rồi. Nhưng... trong lòng vẫn có chút lo lắng, tôi lo cho con gái...

- Xin Long Vương hãy yên tâm, tôi đã tặng cho Công Chúa một bộ áo giáp, bốn chiếc vòng bạch kim, đã được trì chú của tôi vào rồi, tên Chương Huấn sẽ không thể làm hại đến Công Chúa. Công Chúa số đã định phải chịu sự giam cầm, kỳ hạn là mười năm. Nhưng mười năm sau, sẽ có người đến ứng cứu nàng và giúp gia đình Ngài đòi lại Long Cung và cả nhà Ngài sẽ được đoàn tụ.

Long Vương nghe Quan Âm nói vậy, trong lòng đã không còn nỗi lo ngại nào nữa. Ngài đã yên tâm trở về và quyết yên thế chờ đến ngày ấy. Sau khi trở về Tây Hải Long Cung, Long Vương nhờ hoàng đệ của mình cho con sứa nhỏ mang chuyện này báo tin cho Công Chúa biết. Công Chúa biết được, trong lòng rất vui mừng, có thể yên tâm chờ ngày được trả lại tự do.

Nhưng chuyện này, thật không may đã bị tên Hải Diêu nghe lén được, hắn đem chuyện ấy mách lẻo với Chương Huấn. Chương Huấn nghe được, trong lòng liền cảm thấy lo sợ:

- Ngươi nói sao? Sau này sẽ có Long Tử đến đây đòi mạng ta, cướp lại Long Cung à?

Hải Diêu:

- Dạ đúng vậy, con sứa nhỏ kia là thuộc hạ của Tây Hải Long Vương, nó đã đến đây để mật báo với Công Chúa, nhưng thật không may đã để cho thuộc hạ nghe được. Thuộc hạ liền nhanh chóng đến đây để báo lại với Ngài.

Hắn đi đi lại lại mấy vòng suy nghĩ:

- Nói vậy... thì kẻ nào là khắc tinh của ta đây? Hôm chúng ta gây chiến, tất cả Hoàng Tử đều không phải là đối thủ của chúng ta. Dù sau này có muốn khởi nghĩa đi chăng nữa, với tài năng của họ cũng chưa chắc giành lại được Long Cung. Vậy Long Tử mà Quan Âm nói là ai mới được chứ?

Hải Diêu suy nghĩ, chợt hốt hoảng:

- Đại Dương, có khi nào là đứa bé trong bụng Công Chúa không?

Nghe Hải Diêu nói thế, hắn mới hoảng hốt:

- Cũng rất có khả năng đó! Nếu thật là như vậy, thì đứa bé đó đúng là một mối đe dọa lớn cho ta rồi!

- Đại Vương, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?

- Thật không ngờ, cha của nó cướp đi người mà ta yêu, còn chính nó lại là kẻ lấy mạng của ta sau này! Ta tuyệt đối không thể để nó được chào đời! Hải Diêu, ngươi hãy cho người làm món ăn có tẩm thuốc, nhất định phải độc chết đứa nhỏ!

- Dạ, Đại Vương, thuộc hạ đi làm ngay.

Nhận lệnh xong, Hải Diêu liền đi căn dặn kẻ hầu chuẩn bị thức ăn, đích thân hắn mang đến phòng của Công Chúa. Trước khi vào, hắn đã tẩm độc vào thức ăn của Công Chúa. Hắn vào phòng, dâng món ăn lên:

- Công Chúa, đây là thức ăn Đại Vương căng dặn kẻ hầu làm, đích thân thuộc hạ mang đến cho người đây.

Công Chúa lúc nào cũng luôn đề cao cảnh giác, vì thế thức ăn của Hải Diêu mang đến, Công Chúa không vội dùng ngay. Nàng mới bảo hắn hãy ăn thử vài miếng, nếu thực không có gì thì nàng mới ăn, còn không thì nàng không ăn. Hải Diêu hết cách thuyết phục, đành liều mạng ăn vài miếng, chờ một lúc lâu sau thấy hắn không có phản ứng gì, Công Chúa mới nhận lấy thức ăn đó, sau đó lệnh cho hắn đi ra. Sau khi hắn rời khỏi phòng của Công Chúa, đi được một đoạn hắn ôm bụng nghiến răng trông rất đau đớn. Nhưng trong tay hắn có thuốc giải, hắn lấy ra một viên bỏ vào trong miệng, dần dần mới không còn cảm giác đau bụng nữa. Sau đó, hắn trở về bẩm lại với Chương Huấn.

Trong phòng, Công Chúa định ăn, thì có một nô tì cản lại:

- Công Chúa, không thể ăn, trong thức ăn có độc!

Công Chúa mới hoảng hốt, ném cả đĩa rơi xuống sàn, nàng quay sang nô tì đó nói lời cảm ơn:

- Đa tạ ngươi đã nhắc nhở ta... Nếu không ta đã hại chết đứa bé rồi! Phải rồi, ngươi là ai?

Lúc này người nô tì đó mới hiện thân ra, hóa ra là một tướng rùa, hắn phụng lệnh của Long Vương đến đây bảo vệ Công Chúa:

- Bái kiến Công Chúa, thần tên là Hải Quy, phụng mệnh của Long Vương đến đây để bảo vệ Người. Thần có thuật dịch dung có thể biến thành tì nữ ngày đêm bên cạnh bảo vệ cho Người và Hoàng Tử.

- Nếu đã có ngươi thì ta yên tâm rồi! Đa tạ ngươi.

Thế là bên cạnh Công Chúa đã có Hải Quy bảo vệ, Công Chúa có thể yên tâm chờ ngày sinh Hoàng Tử ra. Về phía Chương Huấn, suốt cả ngày hôm đó hắn cứ đi qua đi lại, trông ngóng động tĩnh từ phòng của Tiểu Bạch Công Chúa, nhưng chẳng nghe có âm thinh gì. Hắn lại cho người đi dò la, mới biết được Công Chúa không hề ăn đĩa thức ăn có tẩm độc đó, mà lệnh cho kẻ hầu nấu món khác dâng lên. Điều này khiến hắn càng thêm lo sợ:

- Đúng là tức chết đi được! Công Chúa thật không ngờ lại đề cao cảnh giác như vậy. Cô ấy không ăn đĩa thức ăn đó, nghĩa là đứa bé trong bụng cô ta không sao rồi! Ta lại không cách nào chạm vào người cô ta được, biết phải làm sao đây!

Hải Diêu ngay lúc này lại bày cho Chương Huấn một kế khác:

- Đại Vương, nếu như không dùng thuốc độc chết được, vậy thì... ta hãy để cho Công Chúa tự té ngã, cho thai nhi bị chấn động mạnh, như vậy thì...

- Được, cách hay đó, vậy thì hãy làm như vậy đi!

Ngày hôm sau, Chương Huấn dụ Tiểu Bạch ra sân đình đi dạo, có cả Hải Quy giả nô tì đi theo. Trong lúc đi dạo, hắn cố tình để cho Tiểu Bạch Công Chúa đi vào chỗ trơn đầy rong biển. Ngay lúc đó Hải Quy đứng đằng xa nói:

- Công Chúa!

Nghe tiếng gọi, Công Chúa mới giật mình đứng lại. Nhìn xuống thì thấy toàn rong rêu, mới biết Chương Huấn cố tình để cho mình té sảy thai. Nhưng nàng chỉ nhìn chằm chằm hắn mà không nói gì. Lúc ấy Hải Quy mới đi lại, đỡ lấy Công Chúa:

- Công Chúa, Người đang mang thai, không nên đi lại lung tung, để tôi dìu Người về phòng nha.

Công Chúa đồng ý, cùng Hải Quy trở về phòng. Lại một lần nữa Chương Huấn không thể giết được đứa nhỏ trong bụng của Công Chúa. Hắn càng lo sợ hơn:

- Tiêu thật rồi, tiêu thật rồi! Nếu ta không thể giết được đứa bé đó, vậy thì tương lai sau này của ta chắc chắn sẽ là một bầu trời tối đen mù mịt... Biết phải làm sao đây?

Hắn ôm đầu đau khổ, tâm can rối bời, không biết phải làm như thế nào nữa. Thật là nếu biết trước hậu quả thì đã không làm càn rồi. Hắn run rẩy:

- Chẳng lẽ ta phải chấp nhận lấy kết quả này thật sao?

Hải Diêu trông hắn rất bình tĩnh, hắn lại khuyên lơn Chương Huấn:

- Đại Vương, Người đừng vội tuyệt vọng như vậy. Chúng ta vẫn còn cơ hội mà!

- Cơ hội...?

- Dạ, đúng vậy. Nếu không thể chạm vào người Công Chúa, cũng không thể phá thai được. Vậy thì chúng ta có thể chờ đến khi Công Chúa sinh đứa bé đó ra rồi mới... (tay ra dấu chỉ hàm ý giết chết).

Chương Huấn nghe Hải Diêu nói vậy, hắn cũng chợt nghĩ ra quả nhiên vẫn còn cơ hội, nên hắn lại yên tâm. Về sau, hắn án binh bất động, không còn bày kế hại Công Chúa nữa.

Thời gian thấm thoát trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày sinh. Tên Chương Huấn luôn chực chờ ngày này. Công Chúa trong phòng chịu bao đau đớn, cắn môi đến chảy máu, trải qua mấy canh giờ mới hạ sinh được Hoàng Tử. Khi đứa bé vừa chào đời, ánh sáng vàng rực trùm khắp cả gian phòng. Công Chúa chỉ vừa nhìn thấy mặt đứa bé, tay vừa đeo vào người con một chiếc túi thơm mà nàng luôn đeo bên mình. Chương Huấn đã nhân cơ hội này toan nhảy vào cướp lấy đứa bé. Công Chúa vì mới sinh, nên cơ thể mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực. Khi ấy, Hải Quy mới hiện lại nguyên hình giao đấu với Chương Huấn một trận để giành lại đứa bé. Cả hai bên đánh nhau khuấy đục cả một vùng nước, cá tôm bơi lội loạn xạ, kẻ vừa chạy vừa kêu la inh ỏi. Công Chúa lấy hơi tàn bơi đi ra ngoài xem Hải Quy tướng quân giao đấu thế nào. Thì thấy:

Kẻ tay bồng trẻ tay cầm giáo
Người oai hùng vừa đánh vừa nương
Một bên là Chương Huấn lòng dạ ác độc
Một bên trung thần xưng Hải Quy
Kẻ tám lạng người nửa cân
Trông vẻ khó mà giành được Hoàng Tử
Chương Huấn đánh hữu, đánh tả
Hồng muốn giết luôn Hải Quy đại thần
Tướng quân ngay thẳng chỉ biết đỡ
Sợ rằng tổn hại đến sơ sinh.

Hai bên đánh nhau, bất phân thắng bại. Hải Quy đã truy đuổi Chương Huấn lên đến bờ, hắn nhân cơ hội Hải Quy chưa kịp tới liền dùng thần lực ném đứa bé đi. Vừa lúc ấy Công Chúa cũng vừa đến, tận mắt nhìn thấy con của mình bị Chương Huấn ném đi, bay tít tận mây xanh, không thấy bóng dáng nữa. Chương Huấn đã ném được đứa bé đi thì hắn vui mừng khôn xiết, hắn cười to:

- Ha ha ha ha ha, cuối cùng thì ta cũng đã diệt trừ được hậu họa rồi! Ha ha ha ha...

Hải Quy nhìn thấy thế, trong lòng bất lực, quỳ xuống ngay trên bãi cát, thất vọng tràn trề. Công Chúa nhìn thấy đứa con của mình vừa đứt ruột sinh ra đã bị kẻ thù ném chết, trong lòng đau khổ tột cùng, lại càng thêm phẩn nộ, nàng đã hét lên và nói:

- Tên súc sinh Chương Huấn nhà ngươi... Hãy đền mạng cho con ta...!

Sau đó nàng lao đến, dùng toàn bộ sức lực của mình muốn đánh hắn, nhưng bị Hải Quy cản lại:

- Công Chúa... Công Chúa, xin Công Chúa hãy bình tĩnh lại đi, Công Chúa Người đang rất yếu ớt, xin hãy bình tĩnh lại.

Ngay lúc này hắn chợt nhìn thấy Hải Quy là nam nhân, nhưng sao có thể đỡ được Công Chúa, còn hắn thì không thể. Hắn mới hỏi:

- Kìa... Vì sao ngươi là nam nhân, nhưng lại có thể chạm vào người của Tiểu Bạch, còn ta lại không thể chứ?

Công Chúa lúc này mới nói thẳng ra:

- Vào ngày ngươi chiếm được thành, đêm đó ngươi muốn cưới ta. Trong lúc ngươi đang say sưa uống rượu với bọn lính, Quan Âm Bồ Tát đã cho ta nằm mộng. Trong giấc mơ, Người cho ta mặc một bộ đồ giáp và bốn chiếc vòng bạch kim này, tất cả đều được trì chú của Quan Âm. Cũng nhờ vào nó mà ta có thể thoát khỏi ý đồ bất chính của ngươi.

- Thì ra là vậy, hóa ra là do Quan Âm nhúng tay vào, thật là tức chết được! Nhưng sao Hải Quy cũng là nam nhân lại có thể chạm vào người của cô được?

- Đó là bởi vì Hải Quy là người đoan chính, là nam tử hán đại trượng phu thực sự, nên khi chạm vào người ta mới không bị gì.

- Hóa ra là như vậy, thì ra hắn đã đến đây giả làm tì nữ bên cạnh chăm sóc cô, nhiều lần ngăn cản ta bỏ đứa bé. Thì ra hắn mới chính là cái gai cản trở ta tiêu diệt đứa bé...

Sau đó, hắn lại cười sung sướng rồi nói:

- Nhưng mà không sao, Tiểu Bạch à, giờ đây cứu tinh duy nhất của Long tộc nhà cô cũng bị ta tiêu diệt rồi. Cô... nên an phận làm ái thê của ta đi, ha ha ha ha ha...

Hải Quy cũng chịu không nổi, hắn cũng mắng:

- Chương Huấn, ngươi thật độc ác. Ông trời sẽ không tha cho ngươi đâu! Ngươi hãy chờ lấy!

- Hư, ta mà sợ sao? Ngươi xem, khắc tinh của ta đã chết rồi, thì còn ai trị ta nổi nữa chứ, ha ha ha ha...

Sau đó, hắn bắt Công Chúa và Hải Quy trở về Long Cung, lệnh giam Công Chúa và Hải Quy lại, kể từ nay không được ra khỏi phòng nữa bước.

Chuyện loan đến Tây Hải Long Cung, khiến Long Vương đau lòng khôn xiết. Đứa bé bị ném đi chưa rõ sống chết, chẳng lẽ Tiểu Bạch Công Chúa sẽ phải chịu giam cầm suốt đời? Long Vương liệu có giành lại được Đông Hải Long Cung hay không? Chờ đến hồi sau sẽ rõ.

Hết Chương 1.

<< Quay lại Mục lục     < Hồi trước đó - Hồi tiếp theo >     Audio đọc truyện >>

Nhận xét