BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

[Review] Lạc Chốn Nhân Gian - Chương II - Hồi 19: Bản lĩnh anh hùng nhí và cuộc đối đầu với quyền thế

[Review] Lạc Chốn Nhân Gian - Chương II - Hồi 19: Bản lĩnh anh hùng nhí và cuộc đối đầu với quyền thế

Nếu "Lạc Chốn Nhân Gian" là một bản nhạc dân gian có đủ nốt thăng nốt trầm, thì Hồi 19: "Trò ná dưa hấu - Anh hùng nhí thách thức quyền thế" chính là nốt cao vút đầy hào sảng. Tác giả Mai Trinh đã khéo léo đặt nhân vật trẻ thơ Thiên Bình vào một hoàn cảnh nghiệt ngã: bị giam cầm trong phủ huyện nha. Nhưng chính từ trong ngục tù và xiềng xích, vẻ đẹp của khí tiết "con nhà Rồng" lại tỏa sáng rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Khi "Tiểu Lưu Manh" đối đầu cùng Huyện Lệnh

Sau những ngày tháng rong ruổi làm việc nghĩa trên phố, bước chân của Thiên Bình đã chạm phải rào cản lớn nhất: Quyền lực mù quáng của quan huyện Lý đại nhân. Vì lòng đố kỵ của một đứa trẻ con nhà quyền quý và sự bênh vực mù quáng của người cha làm quan, Thiên Bình cùng người bạn A Vĩ đã rơi vào vòng vây của nha dịch. Tuy nhiên, điều làm nên sức hấp dẫn của Lạc Chốn Nhân Gian - Chương II - Hồi 19 không nằm ở những màn võ thuật mắt nhìn, mà nằm ở cuộc đấu trí, đấu khẩu đầy sắc sảo của một cậu bé mười tuổi trước "phụ mẫu chi dân" của một huyện.

Nhật Lai Quán và sự bao dung của tình người

Mở đầu hồi truyện, tác giả đưa người đọc về lại Nhật Lai Quán để chứng kiến một thực tế cay đắng: Cái ác đang truy cùng diệt tận cái thiện. Những tên quân lính đi tuần tra khắp nơi để "truy ra tung tích và bắt về phủ" người anh hùng nhí của dân làng.

Chi tiết ông chủ trà quán nhanh trí nói dối để bảo vệ Thiên Bình: "Đâu có, quan sai đại nhân, tôi vừa nãy chỉ là đang kể chuyện có hai cậu nhóc cho lừa đói ăn cỏ mà thôi!" không chỉ mang lại tiếng cười nhẹ nhàng mà còn khắc họa tình cảm sâu đậm mà dân làng dành cho cậu bé. Sự bảo bọc ấy chính là phần thưởng xứng đáng nhất cho tâm hồn trượng nghĩa của Thiên Bình.

Khí chất ngất trời của "Lão đại" Thiên Bình

Khí chất ngất trời của "Lão đại" Thiên Bình

Phần đặc sắc nhất của hồi 19 chính là thái độ của Thiên Bình khi đối mặt với nguy hiểm. Thay vì sợ hãi, cậu bé chọn cách "ngẩng cao đầu". Khi nghe tin quan huyện đang truy lùng mình, Thiên Bình dõng dạc tuyên bố: "Tại sao tôi phải trốn tránh? Tôi không làm gì sai, sao lại phải chịu rụt đầu, khắp phố đã gọi tôi là tiểu lưu manh thì nên biết bản chất của tiểu lưu manh chính là lì đó!".

Cái chữ "Lì" ở đây không phải là sự bướng bỉnh vô lối, mà là cái gan góc của kẻ biết mình đứng về phía lẽ phải. Hình ảnh cậu bé hiên ngang bước ra phố, dùng số bánh được tặng để chia cho người nghèo lang thang trước khi "sa lưới" đã tạo nên một hình tượng nhân vật vô cùng đẹp đẽ và hào hiệp.

>>> Xem thêm Chương II - Hồi 19: Trò ná dưa hấu - Anh hùng nhí thách thức quyền thế.

Cuộc đấu lý "kinh thiên động địa" tại phủ huyện nha

Tác giả Mai Trinh đã dành những trang viết tâm huyết nhất để miêu tả cảnh Thiên Bình bị trói trên xà ngang tại phủ huyện. Giữa vòng vây của gậy gộc và những gương mặt hống hách, Thiên Bình không những không run sợ mà còn dùng chính những kiến thức sách vở để "dạy bảo" lại lão quan huyện tham lam.

Độc giả chắc chắn sẽ vô cùng sảng khoái trước lời thoại đanh thép của Thiên Bình:

"Ông thân làm quan, là phải thương dân như con, sách nho hay nói 'Làm quan như từ mẫu', ông mỗi chuyện dạy con của mình nên người cũng không làm được, sao mà trị dân được đây? Uổng cho triều đình lại tốn tiền nuôi phải một ông quan chẳng ra làm sao cả."

Không dừng lại ở đó, cậu bé còn thẳng thừng chất vấn về tư cách đạo đức của kẻ cầm quyền: "Không lẽ gia đình ông nhiều đời giàu có, ruộng đất bạc ngàn, lại chi tiền mua quan chức hả? Đến tôi nói những lời từ trong sách mà cũng không biết nữa à? Ha ha ha ha ha...". Tiếng cười của Thiên Bình vang lên giữa phủ đường như một bản án đanh thép dành cho sự mục nát của cường quyền.

Trò ná dưa hấu và hình tượng "Con nhà Rồng"

Trò ná dưa hấu và hình tượng "con nhà Rồng"

Khi quyền lực không thắng được lý lẽ, kẻ xấu thường dùng đến bạo lực. Trò chơi "bắn ná dưa hấu" của Lý Gia Bảo là một chi tiết ẩn dụ đắt giá. Những quả dưa hấu to chắc, nếu trúng vào đầu có thể gây tử vong, nhưng Thiên Bình với thân thủ phi phàm đã biến cuộc hành hạ thành một màn trình diễn võ thuật ngoạn mục.

Hình ảnh cậu bé bị trói tay nhưng vẫn có thể "nắm chặt dây trói, ngã ngửa người ra sau" hay "phóng lên cao, lúc thì nghiêng qua trái, lúc lại nghiêng qua phải" để né đòn đã khiến cho kẻ thù phải khiếp sợ. Bài thơ kết thúc hồi truyện chính là lời tổng kết hoàn hảo nhất cho khí chất của nhân vật:

"Cứ ngỡ ra tay hiếp kẻ yếu / Nào đâu biết được con của Rồng."

Sự kiên cường của Thiên Bình đã truyền lửa cho A Vĩ, khiến một cậu bé yếu ớt cũng dám đứng thẳng dậy, ngẩng cao đầu bảo rằng: "Ông không xứng để tôi quỳ!". Đây chính là sức mạnh của sự chính nghĩa – nó có khả năng cảm hóa và thức tỉnh lòng tự trọng của con người.

Kết luận: Sức hấp dẫn không thể chối từ của "Lạc Chốn Nhân Gian"

Lạc Chốn Nhân Gian - Chương II - Hồi 19 khép lại bằng hình ảnh người cha Trương Thiên Hải cầm rìu đi đòi con, hứa hẹn một cuộc đối đầu nảy lửa ở hồi tiếp theo. Tác giả Mai Trinh đã thành công trong việc xây dựng một thế giới cổ trang đầy màu sắc Việt, nơi công lý không chỉ nằm ở thanh kiếm mà còn nằm ở tiếng nói của lương tâm.

Nếu bạn muốn được trực tiếp cảm nhận sức nóng của cuộc đấu lý và sự hào hùng của những anh hùng nhí, hãy tìm đọc ngay trọn bộ tại vuontamhoncuatrinh.com hoặc lắng nghe những giọng đọc truyền cảm tại kênh YouTube Mai Trinh 0717. Hãy để tâm hồn mình được tưới mát bởi những giá trị nhân văn cao đẹp trong "Lạc Chốn Nhân Gian"!

Ghé thăm Vườn tâm hồn của Trinh để cùng thảo luận: Bạn ấn tượng nhất với câu thoại nào của Thiên Bình trong Hồi 19?

Nhận xét