Tìm kiếm Blog này
Nơi tôi gieo những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn của riêng mình về thế giới xung quanh.
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương II - Hồi 19: Trò ná dưa hấu - Anh hùng nhí thách thức quyền thế
LẠC CHỐN NHÂN GIAN (TÁC GIẢ: MAI TRINH)
CHƯƠNG II: THIÊN BÌNH LẬP DANH
Hồi 19: Trò ná dưa hấu - Anh hùng nhí thách thức quyền thế
Nói đến Lý Gia Bảo này, sau khi bị Thiên Bình làm cho mất mặt, hắn tức giận đùng đùng bỏ về phủ, hắn mang hết đồ trong phòng vứt ném lung tung, dậm chân dậm cẳng, la hét inh ỏi. Người hầu can ngăn thì hắn đánh luôn cả người hầu, quan huyện biết chuyện vội chạy đến phòng con xem xét, thì thấy mọi thứ đều bị đập vỡ, còn Gia Bảo thì khóc òa la lớn đến điếc cả tai. Ông ta hạ giọng, nhẹ nhàng ôm ấp con trai bảo bối của mình nói:
- Ôi, con trai, con trai ngoan của ta, con trai bé bỗng của ta, sao con giận quá vậy? Hôm nay con ra phố dạo chơi đã gặp phải ai ức hiếp con hay sao? Hãy nói cho cha nghe, cha nhất định làm chủ cho con!
Lý Gia Bảo mếu máo nói:
- Cha, hôm nay con ra phố gặp một tên tiêu lưu manh ức hiếp con đó!
- Vậy sao? Nó gan thật đấy, nó không biết con là con nha ai sao? Ôi... thôi nín khóc đi, con hãy nói cho cha nghe, tên tiểu tử đó tên họ là gì, con cái nhà nào, đã ức hiếp con ra sao?
- Cha, hắn nói hắn họ Trương tên Thiên Bình, khắp phố không ai không biết uy danh của hắn, hắn còn xưng là tiêu lưu manh, đi khắp nơi ra tay giúp người khốn khổ nữa. Hôm nay hắn vì một đứa ăn mày mà ra tay đánh người chúng ta, còn mắng con nữa đó!
- Tên tiểu lưu manh Trương Thiên Bình sao? Cha có nghe tên của nó. Hớ... có xá là gì, chỉ có chút danh tiếng bé nhỏ, mà dám ức hiếp con trai bảo bối của bổn quan sao? Bây đâu!
Bọn lính:
- Dạ!
- Sáng ngày mai, các ngươi hãy đi thám thính xem tên tiểu tử này rốt cuộc oai phong đến đâu, hãy truy ra tung tích của nó rồi bắt về phủ cho ta!
- Tuân lệnh!
Vậy là sáng hôm sau, quân lính đi khắp nơi tuần tra tìm kiếm tung tích của Thiên Bình, nhưng cả ngày vẫn không thấy tin tức đâu. Ngược lại, họ lại nghe được tiếng đồn thơm của người dân đi đường về Thiên Bình. Người phụ nữ từng bị giật túi tiền được Thiên Bình giúp đã mang chuyện ấy kể lại cho những người phụ nữ khác nghe, lại có người nông dân kể rằng:
- Một hôm, con trâu của tôi đang yên đang lành thì tự nhiên nó lại phát cuồng lên, nó chạy mãi không chịu dừng lại, còn lấy sừng hất đổ đồ đạc xung quanh đường phố, xém chút nữa nó đã đâm vào một bà lão. Cũng may lúc ấy có tiểu lưu manh Thiên Bình giúp đỡ, cậu ấy từ trên cành cây kia (tay trỏ vào cành cây cổ thụ) phóng xuống, đá một cái khiến con trâu ngã lăn ra, nhờ vậy con trâu của tôi mới bình tĩnh lại, bà lão kia cũng nhờ vậy mà thoát nạn. Đúng là tài năng không đợi tuổi!
Quân lính nghe như thế, nắm bắt được thông tin, lại đi thêm một đoạn đường nữa thì tới Nhật Lai Quán. Hôm ấy, ông chủ cũng đang kể về những việc làm tốt của Thiên Bình. Trong đó, có kể đến chuyện Thiên Bình ra tay cứu được một đứa trẻ bị Lý thiếu gia ăn hiếp. Nghe đến đây, hai tên lính kia tức giận, bước thẳng vào quán, hỏi ông chủ rằng:
- Ông kia, ông đang kể chuyện của ai đó?
Ông chủ nhìn thấy hai tên lính thì có chút hoảng sợ. Sau đó, lấy lại bình tĩnh, bước xuống bụt, đi lại gần hai tên lính, chắp tay hành lễ chào:
- Hai vị quan sai, hai vị đến đây để uống trà sao? Xin mời vào quán, trà của hai vị tôi xin mời.
Hai tên lính kia vẫn không vì được uống trà miễn phí mà bỏ qua chuyện lúc nãy. Một tên vẫn hỏi:
- Tôi hỏi ông, lúc nãy đang kể chuyện của ai?
Ông chủ hốt hoảng, đoán biết được chuyện Thiên Bình chạm mặt với Lý thiếu gia đã đến tai của quan huyện, đành nói dối để bảo vệ Thiên Bình:
- Đâu có, quan sai đại nhân, tôi vừa nãy chỉ là đang kể chuyện có hai cậu nhóc cho lừa đói ăn cỏ mà thôi! Hai ông biết đấy, quán trà của tôi nổi tiếng là trà đạo và thuyết thư mà. Nếu hai vị không chê thì nán lại đây dùng trà, tôi xin mời!
Hai tên lính thấy ông chỉ có vẻ hiểu chuyện, vì thế đã không làm căng, hai người họ quyết định rời đi. Ông chủ đợi họ đi xa rồi thì mới đứng thẳng lưng, thở phào nhẹ nhõm. Hai đứa trẻ A Ngưu và A Vĩ lúc ấy mới chạy lại hỏi ông chủ, A Ngưu nói trước:
- Ông chủ, hai tên lính ấy vì sao lại làm khó ông vậy?
A Vĩ:
- Phải đó, vì sao ông lại nói dối chuyện Thiên Bình cứu cháu thành chuyện hai đứa trẻ cho lừa đói ăn vậy?
Ông chủ đặt tay lên vai của hai đứa nhỏ, nói rằng:
- Chuyện Thiên Bình cứu A Vĩ mà đánh nha dịch của ông ta bị thương, còn mắng con trai của ông ta nữa, chắc chắn hôm nay ông ta đang cho người đi tìm tung tích của Thiên Bình. Vì vây cho nên hai đứa không được tùy tiện nhắc Thiên Bình ở chỗ đông người có biết chưa? Bản thân ta cũng sẽ cẩn thận không đề cập tới.
Hai đứa trẻ hiểu ra chuyện, nên đã gật đầu nghe theo.
Chiều hôm ấy, A Ngưu và A Vĩ chạy đến nhà của Thiên Bình. Lúc ấy, cha của Thiên Bình còn đi đốn củi chưa về. Hai đứa trẻ còn chưa vào tới cửa, chúng đã gọi tên Thiên Bình inh ỏi:
- Thiên Bình lão đại, lão đại ơi, lão đại...
Nghe tiếng gọi, Thiên Bình đang luyện chữ trong nhà chạy ra:
- Tôi ở đây!
Sau đó chạy ra mở cửa ngõ cho A Ngưu và A Vĩ vào nhà. Vào trong nhà, Thiên Bình bảo hai đứa nhỏ ngồi, còn mình thì loay hoay lấy bánh, lấy nước đãi bạn, sẵn tiện vừa làm vừa hỏi:
- Hai cậu hôm nay đến nhà tôi có việc gì không?
A Vĩ nói:
- Ầy... cậu sắp có chuyện rồi đó!
A Ngưu:
- Đúng vậy, cậu sắp có chuyện tới nơi rồi!
Thiên Bình mang bánh và nước ra để lên bàn, rồi cả ba cùng ngồi xuống, Thiên Bình hỏi:
- Sao tôi lại có chuyện? Chẳng phải tôi đang yên ổn đây sao?
A Ngưu vừa thấy bánh, liền nhanh tay bóc lấy một cái cho vào miệng ngay. A Vĩ nói:
- Lúc sáng nay, quan huyện cho lính đi tuần khắp phố để tìm tung tích của cậu đó.
Thiên Bình ngạc nhiên:
- Thật vậy sao?
A Ngưu vừa nhai bánh vừa nói:
- Đúng vậy đó, hôm nay ông chủ đang kể chuyện nghĩa hiệp của cậu với trà khách, đang kể tới chuyện cậu cứu A Vĩ, thì có hai tên lính xong vô hỏi ông chủ rằng (giả giọng của tên lính) "ông đang kể về ai vậy?". Cũng may ông chủ nhanh trí, liền nói dối là kể chuyện cậu bé cứu lừa đói, rồi không ngừng mời trà miễn phí cho hai tên lính kia. Thấy vậy, hai tên lính ấy mới rời đi đó.
A Vĩ nói:
- Nhưng mà tôi thấy chúng sẽ không tin lời ông chủ đâu, chúng đi trên phố nhất định đã nghe nhiều chuyện về cậu, chúng sẽ trở về mách chuyện của cậu với lão quan kia cho xem.
Thiên Bình nghe hai người bạn nói vậy, nét mặt bỗng trở nên suy tư, gật gù nói:
- Đúng là ông quan đó thật sự bênh vực con trai độc nhất của mình. Cha tôi nói không sai, ông ấy nhất định sẽ tìm tôi tính sổ.
A Vĩ nói:
- Vậy bây giờ tính sao đây? Hay là mấy ngày nay cậu cứ ở nhà đi, đợi chuyện êm dịu rồi thì hãy lại đến trà quán chơi.
Thiên Bình vỗ tay xuống bàn, ngồi thẳng lưng, một chân gác lên ghế, dõng dạc nói:
- Hư! Tại sao tôi phải trốn tránh? Tôi không làm gì sai, sao lại phải chịu rụt đầu, khắp phố đã gọi tôi là tiểu lưu manh thì nên biết bản chất của tiểu lưu manh chính là lì đó! Tôi đây thích đi chơi thì cứ đi, nếu trên phố vắng tôi rồi, chẳng phải sẽ rất nhàm chán hay sao?
Nhìn thấy Thiên Bình khẳng khái như vậy, cả hai đứa trẻ A Ngưu và A Vĩ đều hết mực tán thưởng, vỗ tay khen ngợi. Thiên Bình nghe thấy lão quan huyện ấy chiều con không phân biệt đúng sai, nên đã quyết định hôm sau lại ra phố đi dạo, để xem thử ông ta sẽ làm gì.
Sáng hôm sau, Thiên Bình nhân lúc cha mang củi đi giao cho nhà bá hộ ở làng bên, Thiên Bình thay đồ lẻn ra ngoài, chạy ra phố, đi dạo khắp nơi. Người dân hễ nhìn thấy Thiên Bình thì không chào hỏi cũng cho quà bánh. Người làm bánh bao thấy Thiên Bình thì liền tặng cho một cái còn nóng hổi. Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, trên tay Thiên Bình đã xách lỉnh kỉnh nào là bánh chưng, bánh bao, các loại bánh ngọt, không thiếu món nào. Nhưng chừng ấy thức ăn, Thiên Bình sao có thể ăn hết được. Cậu đi trên đường, nhìn thấy người nghèo lang thang đói khát, Thiên Bình liền cho một cái bánh bao. Đi một đoạn thì thấy lão ăn mày, lại cho luôn cái bánh chưng. Chỉ còn lại ít bánh ngọt, Thiên Bình mới mang về trà quán. Về đến trà quán, hôm nay ông chủ kể chuyện xong sớm, nên Thiên Bình đi thẳng vào trong, chào ông chủ:
- Ông chủ, cháu đến rồi đây!
Ông chủ nhìn thấy Thiên Bình không vui mừng lại còn ngạc nhiên:
- Ơ... sao hôm nay cháu còn dám ra đây hả?
- Sao cháu không thể ra đây được cơ chứ? Ông hãy nhìn nè, cháu được mọi người tặng cho rất nhiều quà bánh, lúc nãy cháu đã tặng một ít cho người đói khổ, còn lại ít bánh ngọt, cháu lại mang đến cho ông và hai người bạn của cháu nè.
- Ta nói cháu này, nha sai nhà quan đang đi tìm tung tích của cháu khắp nơi đó, cháu hãy mau về nhà đi, nhỡ để chúng thấy được thì cháu no đòn đấy!
Thiên Bình phất tay một cái, rồi cầm bình trà vừa rót ra ly vừa nói:
- Ầy... cháu không sợ chúng đâu! Nếu cháu mà sợ cháu đã không ra đây rồi. Ông chủ cứ yên tâm, cháu không làm gì sai, nên cháu sẵn sàng đối chất với ông ấy. Nếu nha sai có đến đây đòi người, thì cháu sẽ đi theo chúng ngay, để xem con trai của ông ấy đã mách lẻo với ông ấy những gì? Nếu ông ta mà bênh vực con không phân biệt đúng sai, thì cháu đây cũng sẵn lòng đấu lý với lão.
Ông chủ nghe Thiên Bình nói vậy, cũng hết cách khuyên ngăn. A Ngưu và A Vĩ từ sau bếp đi ra, thì thấy Thiên Bình ngồi ở bàn ngay cửa lớn, vừa uống trà vừa nói chuyện với ông chủ. Hai đứa trẻ cũng chạy tới hỏi:
- Thiên Bình lão đại, hôm nay cậu dám ra đây sao? Quả thật là lưu manh không sợ trời, không sợ đất ha.
Thiên Bình và hai đứa trẻ nháy mắt nhau như hiểu rõ ý. Sau đó Thiên Bình mời bánh ngọt, cùng nhau nói cười râm rang. Ăn bánh xong, ông chủ cho hai đứa trẻ đi chơi với Thiên Bình. Lần này chúng hùng tiền đi ra phố mua một con diều, rồi mang ra đồi phía sau phố thả diều chơi. Đang lúc thả diều vui vẻ, bỗng con diều rơi xuống, bọn chúng đuổi theo con diều, thì thấy nó rơi vào sân sau của một nhà giàu có. Sân sau nhà này trồng nhiều tre trúc và những cây trái lớn. Tường nhà lại cao, khó mà trèo qua được. Chúng men theo bức tường phát hiện có cửa sau, nhưng đã bị cài then, không mở ra được. Chỉ có Thiên Bình có võ công, nên chúng quyết định để Thiên Bình phóng qua bên kia rồi mở cửa cho hai đứa còn lại vào. Sau khi mở được cửa lẻn vào, chúng tiếp tục mon men vào trong đi tìm con diều. Vì quá tập trung tìm con diều, nên khi vừa nhìn thấy, A Ngưu lập tức kêu lớn:
- A... tôi nhìn thấy con diều rồi!
Vì tiếng kêu lớn ấy đã kinh động đến mấy con chó dữ đang ngủ say phía sau nhà, chúng sủa la inh ỏi. Lúc này ba đứa trẻ như ba chú chuột con hoảng loạn, nhặt được diều rồi bỏ chạy. Nhưng vì vườn cây sau nhà khá rậm rạp lại trồng không có thứ lớp, hàng ngủ, đã khiến ba đứa trẻ không tìm thấy lối ra. Đang lúc loay hoay thì mấy tên lính đã chạy tới, Thiên Bình thấy vậy bèn tìm cách đánh lạc hướng để cho A Ngưu chạy thoát. Nhưng chưa kịp giúp A Vĩ thoát thân thì đã bị quân lính bao vây bắt lại.
A Ngưu sau khi thoát ra ngoài thì vừa hoảng sợ, vừa rối trí:
- Tiêu rồi, tiêu rồi... làm sao đây, làm sao đây? Thiên Bình và A Vĩ vì cứu mình nên bị bắt lại rồi, mình biết đi tìm ai cứu họ đây? Hay là đi tìm ông chủ? Ưm... Không không không, ông chủ làm sao cứu được? Nói không chừng còn bị ông quan kia làm khó, vậy chẳng phải quán trà nghĩ bán luôn hay sao? (Nghĩ ngợi chốc lát) Có rồi! Tìm cha của Thiên Bình vậy, thúc ấy giỏi võ công, lại làm nghề tự do, nên chắc có lẽ sẽ không sao đâu! Quyết định vậy đi.
Nói rồi A Ngưu chạy đi tìm Thiên Hải. Quay lại Thiên Bình và A Vĩ đang bị bắt, bọn nha dịch đưa hai đứa trẻ tới khoảng sân trống phía sau nhà, A Vĩ bị trói hai tay ra sau, bắt quỳ gối xuống, còn Thiên Bình thì lại trói theo kiểu khác. Ông quan huyện cho lính dựng hai chân cột hai bên, rồi bắt một cái cây khác gác ngang qua làm thành một cái xà ngang, cao hơn đầu Thiên Bình. Sau đó lấy hai sợi dây thừng, mỗi dây trói một tay của Thiên Bình rồi cột lên xà ngang. Như vậy Thiên Bình phải chịu đứng dang hai tay sang hai bên và dơ cao hơn đầu một chút. Lão quan huyện cho người gọi con trai của ông ấy ra để chứng kiến ông ấy trừng trị kẻ ức hiếp con trai mình. Lý Gia Bảo vừa đi ra, gương mặt đang ủ rủ, vừa nhìn thấy Thiên Bình và A Vĩ bị trói phạt thì liền vui cười tít cả mắt, còn vừa nhảy lên vừa vỗ tay:
- A hay quá, cuối cùng cha cũng bắt được hai tên thối tha này rồi!
- Con trai à, có phải tên tiểu tử đang bị trói đứng đằng kia đã mắng con không?
- Đúng đó cha, nó đã mắng con, nói nhà chúng ta bỏ tiền ra mướn gia sư dỡ về dạy con học, nên con không biết trời cao đất dày đụng phải hắn...
Thiên Bình nghe thấy Gia Bảo nói sai sự thật, nên liền ngắt lời:
- Nè nè nè, ngươi nói sai rồi, hôm đó ta còn nhớ rất rõ ta không phải mắng ngươi như vậy.
Quan huyện:
- Vậy thì ngươi đã mắng con trai của ta thế nào?
- Tôi đã mắng con trai ông rằng: "Ta cứ tưởng, bọn người có tiền hay đi thuê thầy nho về dạy dỗ con cái đường hoàng, chắc là cha mẹ ngươi cũng vậy. Nhưng hóa ra ngươi lại không học được thứ gì tốt đẹp, lại học được thói giang hồ năm đồng tiền rẻ mạt, nhân cách thậm tệ, thật đáng khinh thường!". Tôi đã mắng con của ông như vậy đó, ha ha ha ha ha.
- Ngươi...
Quan huyện nghe Thiên Bình mắng con của mình như vậy vừa đúng, vừa cảm thấy xấu hổ vì nhận ra mình và con làm sai. Nhưng vì hai chữ thể diện, nên ông ta chỉ còn cách cãi tới:
- Ngươi dám nói con của ta như vậy sao? Ngươi có biết nó là con nhà ai không mà dám buông lời chợ búa, mắng con ta như vậy hả?
- Lúc đó tôi đã hỏi hắn rằng ngươi là con cái nhà ai? Nhưng hắn chỉ biết dỡ tính nết xấu xa, không chịu nói ra thân phận thôi.
- Vậy giờ thì ngươi đã biết rồi, ngươi cảm thấy thế nào?
Thiên Bình chờ quan huyện nói câu này từ lâu, cậu bé ngẩng cao đầu trả lời:
- Quan huyện, tôi chờ ông nói câu này từ nãy đến giờ đó. Tôi sẽ trả lời cho ông biết, trước kia tôi không biết thân phận của hắn, nên tôi còn thông cảm bỏ qua, thứ lỗi cho hắn gia đình thiếu quan tâm dạy bảo. Nhưng nay đã biết hắn là con trai độc nhất của nhà quan mà lại đi ra phố hóng hách kiêu ngạo, ức hiếp người nghèo, kẻ yếu thế. Mới có mười tuổi đã như vậy, nếu đợi hắn lớn hơn chút nữa, chẳng phải sẽ đi đánh đập, cướp tiền của dân, thậm chí giết chết người cũng không chừng...
- Ngươi...
- Để tôi nói hết đã, ông thân làm quan, là phải thương dân như con, sách nho hay nói "Làm quan như từ mẫu", ông mỗi chuyện dạy con của mình nên người cũng không làm được, sao mà trị dân được đây? Uổng cho triều đình lại tốn tiền nuôi phải một ông quan chẳng ra làm sao cả. Cũng chẳng biết được bản thân ông có nên thân hay không nữa, hay lại là kẻ nhận tiền người giàu, hà hiếp kẻ nghèo đây?
Nghe Thiên Bình nói những lời đó, lão quan huyện một phen lạnh người. Trước mặt ông chỉ là một đứa bé mười tuổi, nhưng sao lại có thể nói được những lời này. Chả trách dân làng sao lại coi trọng cậu ấy quá. A Vĩ cũng nghe Thiên Bình nói ra những lời đó, cậu bé cũng mười phần ngạc nhiên. Ông quan kia bỗng dưng nói năng lập bập, không suông câu:
- Ngươi... ngươi... ngươi..., ngươi dám lên mặt dạy dỗ cả bổn quan nữa sao? Từ khi nào đến một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa như ngươi dạy ta chứ?
Thiên Bình lại nói:
- Những lời nói này một đứa trẻ như tôi sao lại có thể nói ra được? Nhưng nếu có nghiên cứu sách vở thì sẽ nói được thôi! Ông làm quan thì phải mười năm dùi mài đèn sách, học thuộc sách Thánh hiền, rồi lại lên kinh ứng thí, đậu đỗ quan trạng mới được phong làm quan hay sao? Không lẽ gia đình ông nhiều đời giàu có, ruộng đất bạc ngàn, lại chi tiền mua quan chức hả? Đến tôi nói những lời từ trong sách mà cũng không biết nữa à? Ha ha ha ha ha...
Bọn nha dịch và quân lính nghe Thiên Bình mắng quan huyện, bọn chúng cũng nhịn không được phì cười. A Vĩ nghe Thiên Bình mắng luôn cả quan huyện cũng cảm thấy rất sảng khoái. Lý Gia Bảo thấy cả cha của mình cũng cãi không lại Thiên Bình, lại nhìn xung quanh thấy nha dịch và quân lính cũng cười nhạo, thật là xấu hổ vô cùng, hắn quát:
- Cười cái gì mà cười chứ? Rốt cuộc các ngươi đang ăn cơm, mặc áo, ngủ ở nhà ai đây? Có muốn ta lấy ná bắn các ngươi sưng hết cả mồm không hả? Một lũ vô dụng!
A Vĩ nhìn thấy vậy cũng nói:
- Đến cả người hầu của mình còn cười nhạo cả mình, đây đúng là chuyện đáng cười nhất đó. Hi hi hi hi...
Lý Gia Bảo:
- Ngươi cười cái gì chứ? Bây đâu, giả miệng nó mười cái cho ta!
Nha sai nhận lệnh, liền tát mạnh vào miệng của A Vĩ mười cái, tát xong mười cái, thì miệng A Vĩ đã sưng đỏ lên, A Vĩ đau quá muốn khóc, nhưng lại rất kiên cường, nước mắt chảy nhưng không hề rên la. Thiên Bình nhìn thấy vậy thì mỉm cười, gật đầu khen ngợi A Vĩ:
- A Vĩ, cậu mạnh mẽ lắm, trước bọn chỉ biết cậy thế lực để ức hiếp kẻ yếu mà không hề rung sợ, thì đó chính là đại trượng phu!
A Vĩ nhận được lời khen của Thiên Bình, trong lòng như được tiếp thêm sức mạnh, A Vĩ tự tin hơn, dù có bị đánh đau cũng không sợ. Cậu bé đang quỳ, liền đứng thẳng dậy, ngẩng cao đầu:
Quan huyện, ông không phân biệt trắng đen, chỉ biết hà hiếp bá tánh, ông làm dậy chỉ khiến người đời càng ghét ông hơn mà thôi! Ông không xứng để tôi quỳ!
Quan huyện nhìn thấy sự oai phong của hai đứa trẻ này khiến ông bắt đầu e sợ, nhưng cậu con trai quý tử của ông thì lại thêm tức giận, ngông cuồng. Hắn nói:
- Cha à, đừng nghe bọn nó khua môi múa mép nữa, cha hãy trừng phạt chúng đi, để xem chúng lãnh đòn đau rồi thì còn dám nghênh ngang nữa không!
Nghe lời con trai, ông ta mặc cho con trai xử trí. Lý Gia Bảo chỉ căm ghét một mình Thiên Bình, nên mọi hình phạt đều áp dụng lên người của lão đại:
- Người đâu, hãy mang cái ná to và một giỏ dưa hấu ra đây!
Quan huyện nghĩ rằng con trai sẽ cho người đánh chúng, nhưng ai ngờ lại muốn chơi trò bắn ná bằng dưa hấu. Ruộng chưa hấu của ông năm nào đến mùa thu hoạch, cũng đều bị con trai ông mang ra từng giỏ từng giỏ để bắn người. Lần này cũng vậy, đúng thật là chiều con quá mức chỉ có tán gia bại sản. Sau khi nha sai đẩy cái ná to và một giỏ đầy dưa hấu, quả nào quả nấy nếu mà chọi trúng thì chỉ có ngã xuống bất tỉnh nhân sự. A Vĩ nhìn thấy thì rất sợ, nhìn sang Thiên Bình thì thấy cậu ấy vẫn thản nhiên không hề gì. Lý Gia Bảo đắc ý nói với Thiên Bình:
- Thiên Bình, ngươi thấy sao hả? Ngươi có biết ta chuẩn bị chơi trò gì với ngươi không?
- Ta đương nhiên là biết rồi, trò bắn ná, cái này ai mà không biết chơi chứ.
- Nhưng mà hôm nay ngươi không được chơi rồi, mà ngươi sẽ là con mồi để cho ta bắn. Không biết là... quả dưa này mà đập trúng ngươi thì sẽ như thế nào đây ha? Ha ha ha ha...
Thiên Bình giả vờ sợ hãi:
- Oa...! Dưa hấu nhà quan huyện quả nào quả nấy đều rất to và chắc nữa, nếu mà lỡ đập trúng thì chắc là chỉ có nước ngã ngang mà thôi!
Lý Gia Bảo đắc ý, liền cho lính giữ chặt chân ná, còn mình thì lấy dưa để vào dây ná, rồi kéo căng ra sau. A Vĩ thấy vậy càng lo sợ hơn nữa, biết rằng Thiên Bình có võ công, nhưng hai tay đã bị trói thì làm sao mà né đòn được đây? Lúc này Thiên Bình không đùa nữa, mà trở nên tập trung cao độ. Lý Gia Bảo nhằm ngay đầu Thiên Bình, ngay khi quả dưa được buông ra thì nó bay nhanh như tên bắn, Thiên Bình lập tức nắm chặt dây trói, ngã ngửa người ra sau, quả dưa hấu không đập trúng đầu của Thiên Bình, mà nó bay thẳng ra phía sau đập vào bụng của tên lính đang đứng. Tên lính ấy đau quá không thể chịu nổi, đành để cho hai người nữa điệu vào trong trị thương. A Vĩ nhìn thấy, thì hớn hở vui mừng, nhảy lưng tưng:
- A... hay quá hay quá, lão đại giỏi thật!
Lý thiếu gia thấy càng tức, liền bắn thêm mấy trái nữa, nhưng đều bị Thiên Bình né hết. Lúc thì phóng lên cao, lúc thì nghiêng qua trái, lúc lại nghiêng qua phải... Toàn bộ số dưa mà Gia Bảo bắn đều trúng hết vào những tên lính đứng phía sau. Khiến họ bị thương, đau đớn, lần lượt được khiên vào phủ. Lý Gia Bảo tức quá, không cần ná nữa, hắn bưng từng quả chọi thí chọi càng vào người của Thiên Bình, nhưng tất cả Thiên Bình đều né được hết.
Thật là:
Lý thiếu gia chọi hết dưa hấu rồi, thì lại bày qua trò khác, bảo ngứa tay, phải dùng roi đánh:
- Được, nếu chọi dưa ngươi đều né được hết, lần này ta lấy roi mây đánh ngươi, để xem ngươi có né được không?
Nói rồi, hắn kêu người đi lấy roi, quan huyện ngồi cạnh bên không cản một câu, còn thản nhiên ăn bánh ngọt, uống nước trà. A Vĩ thấy Lý Gia Bảo cầm roi vừa to vừa dài ra quất một cái mạnh xuống nền đất, liền cầu xin:
- Lý thiếu gia, đừng đánh mà, như vậy sẽ tét thịt chảy máu đó! Sẽ chết người mất!
Thiên Bình bảo A Vĩ:
- A Vĩ, đừng xin hắn! Hạng người như hắn nếu không làm cho phục thì sẽ không thôi đâu. Cứ để hắn đánh, xem hắn đánh ta được mấy roi đây?
Thiên Bình có khả năng chịu đau ở một mức độ nhất định. Vì thế lần này có bị roi mây quất trúng, Thiên Bình cũng tự tin không sợ hãi. Quan huyện nhìn thấy Thiên Bình thấy roi quất vẫn không sợ, ông ta thêm phần ngạc nhiên, bỏ luôn chuyện thưởng thức trà, mà tập trung quan sát. Lý Gia Bảo quất vào chân Thiên Bình một roi đầu tiên, không thấy Thiên Bình chau mày. Quất roi thứ hai, Thiên Bình vẫn bình thản, thế là hắn tức điên lên, quất tới tấp nhưng Thiên Bình vẫn bình thường, không hề kêu đau dù chỉ một tiếng. Quan huyện bắt đầu thấy lo sợ, nhưng vì thấy Thiên Bình vẫn không sao nên ông ta vẫn không cản. Đánh liên tục suốt một khắc, tiểu thiếu gia mệt nhoài, không đánh Thiên Bình nữa. Nhưng vẫn chưa chịu thả Thiên Bình và A Vĩ ra.
Song song với chuyện ở quan phủ, A Ngưu đã vất vả đi khắp nơi tìm Thiên Hải, Cuối cùng đang chạy về nhà Thiên Bình thì cũng vừa hay thấy Thiên Hải đi về. Cậu bé vội chạy tới nắm tay Thiên Hải vừa lôi vừa nói:
- Trương thúc ơi, mau đi cứu Thiên Bình và A Vĩ đi, mau lên, nếu không sẽ không kịp nữa!
Thiên Hải thấy A Ngưu hốt hoảng, còn nếu khóc, biết được chuyện nghiêm trọng, nên gặng hỏi:
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, con hãy nói rõ ràng xem, đừng khóc nữa!
- Trương thúc, hôm nay chúng cháu đi thả diều, không may diều rơi vào sân sau nhà quan huyện, chúng cháu lẻn vào trong lấy con diều, ai ngờ giữa chừng bị phát hiện, quan huyện cho người vây bắt chúng cháu. Sau đó Thiên Bình và A Vĩ giúp cháu thoát ra trước, còn hai người họ thì bị bắt lại rồi! Thúc ơi hãy mau đi cứu Thiên Bình và A Vĩ đi! Hu hu hu hu hu...
Thừa hiểu tính cách quan huyện chiều con, lại có bản tính ích kỷ nhỏ mọn. Không suy nghĩ nhiều, Thiên Hải cầm theo cây rìu cùng với A Ngưu đi đến phủ huyện nha đòi người.
Chưa biết chuyện diễn biến thế nào, chờ hồi sau sẽ rõ.
<< Quay lại Mục lục < Hồi trước đó - Hồi tiếp theo > Audio đọc truyện >>

Nhận xét
Đăng nhận xét