Tìm kiếm Blog này
Nơi tôi gieo những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn của riêng mình về thế giới xung quanh.
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương II - Hồi 18: Ngô Vĩ đổi vận - Kết tình huynh đệ
LẠC CHỐN NHÂN GIAN (TÁC GIẢ: MAI TRINH)
CHƯƠNG II: THIÊN BÌNH LẬP DANH
Hồi 18: Ngô Vĩ đổi vận - Kết tình huynh đệ
Về đến trà quán, Thiên Bình và A Ngưu cùng nhau kể lại mọi chuyện xảy ra trên phố cho ông chủ nghe qua một lượt. Sau khi nghe được chuyện của Ngô Vĩ, ông chủ gật gù, phì phà tẩu thuốc suy ngẫm. Một hồi lâu ông ngoắc Ngô Vĩ lại gần, Ngô Vĩ đứng trước mặt ông, dáng vẻ cao gầy, hai mắt to tròn, cái mũi cao, môi cong nhỏ, trông rất tuấn tú, mái tóc dài vừa rối vừa dơ, bộ y phục mặc trên người thì rách tả tơi, đi chân trần, khắp người dơ bẩn, da vẻ xanh xao tiều tụy. Nhìn thấy một đứa trẻ mới chừng ấy tuổi đã phải lăn lộn ngoài đường, dầm mưa dãi nắng, chịu đói chịu rét, ông chủ cảm thấy rất đau lòng, ông thở dài rồi nói:
A Ngưu:
- Đúng đó ông chủ, ngày trước nếu không có ông cứu cháu, thì có lẽ cháu cũng sẽ giống cậu ấy, nói không chừng cháu còn thê thảm hơn nữa.
Thiên Bình:
- Phải đó ông chủ, ông hãy thu nhận Ngô Vĩ đi. Dù gì quán trà của ông ngày nay đông khách, một mình A Ngưu cũng không làm hết việc mà. Ông hãy cho cậu ấy ở đây, hằng ngày cậu ấy giúp ông làm việc vặt. Chỉ cần ông cho cậu ấy chỗ ăn, chỗ ngủ, che mưa tránh nắng vậy là được rồi!
Ông chủ:
- Ta không những làm vậy, mà ta cũng sẽ đối xử Ngô Vĩ giống như A Ngưu, sẽ cho thêm tiền tiêu vặt nữa. Dù sao thì... các cháu cũng đang tuổi phải ăn phải lớn mà. Ta đây không hẹp hòi với trẻ ngoan đâu!
Vậy là ông chủ đã chấp nhận cho Ngô Vĩ ở lại, còn đối xử tốt với Ngô Vĩ và A Ngưu. Như vậy Thiên Bình lại làm thêm được một việc tốt, kết giao thêm được một người bạn thân. Sau khi ông chủ chỉ bảo mọi việc, lại cho Ngô Vĩ tắm rửa sạch sẽ, thay đồ mới, mái tóc vừa dài vừa rối khi nãy được cắt tỉa lại gọn gàng, ông chủ lại tặng cho một đôi hài vải. Sau khi thay đổi diện mạo thì hóa ra lại là một cậu bé đáng yêu, tuấn tú, gương mặt thông minh, sáng sủa. Sau này, ông chủ gọi A Vĩ cho giống với A Ngưu. Bọn trẻ lại được ông chủ thưởng cho một bữa cơm no nê. Sau đó, chúng kéo ra sân sau chơi đùa. Lúc này A Vĩ nói:
- Tôi thật cảm hơn hai cậu, nếu hôm nay không gặp được hai cậu thì không biết bao giờ mới được ở một nơi tốt như vầy!
Thiên Bình khoác vai A Vĩ nói:
- Ầy... cậu đừng nói những lời khách sáo như vậy. Thiên Bình tôi bình sinh đã thích làm chuyện nghĩa hiệp, và rất ghét những kẻ ỷ mình có quyền thế đi ức hiếp người khác. Với cả chúng tôi cũng rất thích kết giao bạn bè, thêm một người bạn thì sẽ càng vui.
A Ngưu vừa nhai cái bánh ngọt vừa nói:
- Đúng vậy đó, tôi nè, bình thường không có Thiên Bình tới đây chơi, tôi cũng buồn lắm. Giờ thì hay rồi, đã có thêm cậu, A Ngưu hết buồn rồi, hi hi hi... Cậu yên tâm, ở đây ông chủ rất tốt. Chỉ cần chăm chỉ làm việc sẽ được thưởng tiền mua bánh ngon, được ăn cơm ngon, có chỗ ngủ ấm nữa.
Thiên Bình nói:
- Đúng vậy, cậu cứ ở đây đi, hôm nào tôi lại được đi chơi thì tôi sẽ đến đây chơi với hai cậu. Hơn nữa A Ngưu biết nhà tôi, nếu hai cậu có rãnh rỗi thì tới nhà tôi chơi cũng được.
A Vĩ nghe hai người bạn nói thế, trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc, cậu bé gật đầu mạnh một cái, miệng cười tươi. Kể từ nay, A Vĩ đã có được một cuộc sống tốt rồi. Ngay lúc này, Thiên Bình chợt nghĩ ra:
- A! Tôi chợt nghĩ ra một chuyện này.
A Ngưu vừa lúc ăn xong cái bánh ngọt, nghe Thiên Bình “a” lên một tiếng, cậu bé mở tròn hai mắt nhìn về phía Thiên Bình, A Vĩ thì liền hỏi:
- Cậu chợt nghĩ ra chuyện gì?
Thiên Bình:
- Tôi từng nghe cha tôi nói, trên giang hồ nếu đã là huynh đệ chi giao, tình nghĩa sâu nặng sẽ thệ nguyện để kết bái huynh đệ, từ đó xưng anh xưng em, cuộc sống tình nghĩa có nhau, không bao giờ thay đổi nữa. Hay là chúng ta cũng thệ nguyện đi, kể từ nay là bạn tốt của nhau, dù có gian lao cực khổ, dù cho tai vạ có ập xuống, vẫn sẽ cùng nhau chống đỡ, hai cậu thấy thế nào?
A Ngưu và A Vĩ nghe Thiên Bình nói, cả hai cảm thấy rất thích thú, A Vĩ nói:
- A Vĩ này có thể kết nghĩa huynh đệ với hai cậu là điều A Vĩ thấy vui sướng nhất, A Vĩ đồng ý!
- A Ngưu cũng đồng ý!
Nói rồi, cả ba cùng nhau quỳ xuống đất, phân chia lớn nhỏ xong rồi mỗi đứa cầm một nhánh cây nhỏ coi như làm nhang, hai tay dâng ngang đầu cất lời thệ nguyện rằng:
- Tôi Thiên Bình, năm nay mười tuổi...
- Tôi A Vĩ, năm nay mười tuổi...
- Tôi A Ngưu, năm nay cũng mười tuổi...
Cả ba đồng thanh:
- Kể từ thời khắc này, xin được kết bái huynh đệ, Thiên Bình là lão đại, A Vĩ là lão nhị, A Ngưu là lão tam. Nguyện từ nay đồng cam cộng khổ, vui buồn có nhau, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, quyết không thay đổi. Nay xin có trời cao đất rộng làm chứng cho tình huynh đệ này!
Thệ xong, cả ba cùng cấm cành cây xuống đất, lạy ba lạy, sau đó lại cùng nhau vui đùa. Mãi chơi đến chiều tà, Thiên Bình mới chợt nhớ ra phải về nhà ngay, nếu không trời quá muộn sẽ không thấy đường đi về. Đành cáo từ vội vã, nhờ lão nhị và lão tam nói lại với ông chủ, còn mình thì cuống quýt chạy về nhà.
Thệ xong, cả ba cùng cấm cành cây xuống đất, lạy ba lạy, sau đó lại cùng nhau vui đùa. Mãi chơi đến chiều tà, Thiên Bình mới chợt nhớ ra phải về nhà ngay, nếu không trời quá muộn sẽ không thấy đường đi về. Đành cáo từ vội vã, nhờ lão nhị và lão tam nói lại với ông chủ, còn mình thì cuống quýt chạy về nhà.
Căn nhà gỗ nhỏ của Thiên Bình cách trấn chỉ khoảng hai dặm đường, người đi bộ bình thường có lẽ phải mất đến hai canh giờ. Nhưng với Thiên Bình từ bé đã được luyện khinh công, nên vì thế chỉ mất chưa tới hai khắc đã về đến nhà. Khi ấy mặt trời còn chưa khuất khỏi chân núi, chim muông chỉ mới bắt đầu bay về. Vừa về đến nhà, chưa vào đến cửa Thiên Bình đã gọi cha inh ỏi:
- Cha ơi, cha ơi, con về rồi đây!
Lúc ấy, cha Thiên Bình là Thiên Hải đang từ phía sau đi ra, ông nhìn thấy Thiên Bình chỉ cười mỉm nhẹ rồi nói:
- Con đó, mải mê chơi đến tận giờ mới chịu về (vừa nói vừa lấy khăn lau mồ hôi cho Thiên Bình) Ta còn định đi đến trà quán để tìm con đó.
- Cha à, hôm nay ở ngoài phố có nhiều chuyện hay lắm đó cha, con rất muốn kể cho cha nghe hôm nay con trai oai phong cỡ nào, hi hi hi.
Thiên Hải nhìn thấy con trai vẫn còn nhiều năng lượng như thế, lại còn rất vui, vừa thở hổn hển vừa tíu tít muốn kể chuyện. Thiên Hải thấy vậy cũng vui lây theo, sau đó ông nói:
- Thôi được rồi, con vẫn còn đang mệt thế kia, nghỉ ngơi chút đi, cha đi nấu nước cho con tắm.
Sau đó Thiên Hải ra cái giếng sau nhà gánh nước vào bếp nấu nước tắm cho Thiên Bình. Thiên Bình vẫn linh hoạt chân sáo, đi theo phía sau, miệng không ngừng kể về những chuyện vui ngoài phố cho cha nghe. Đúng là trẻ nhỏ, luôn thích linh động, không thời khắc nào chịu ngồi yên. Nấu nước xong, Thiên Hải mang đi pha nước, thử độ ấm rồi mới bảo Thiên Bình cởi y phục vào tắm. Trong lúc giúp chà lưng cho con trai, Thiên Bình đã kể về chuyện cứu A Vĩ trên phố, đã chọc giận tiểu thiếu gia Lý Gia Bảo. Thiên Hải nghe đến đây thì dừng lại, ông đi lại trước mặt Thiên Bình, tỏ vẻ nghiêm túc hỏi lại:
- Con nói con chọc giận Lý Gia Bảo đó sao?
- Gì mà chọc giận chứ, rõ ràng là hắn không đấu lại con mới tức giận đùng đùng bỏ ra về thôi!
- Vậy thì không xong rồi!
- Cha à, sao lại không xong rồi?
Thiên Hải chau mày, tạch lưỡi một cái nói:
- Con không biết đâu! Cậu nhóc đó là con trai độc nhất của lão quan huyện. Ông ta hết mực cưng chiều nó, mặc nó ngông cuồng, hóng hách. Nhưng hễ nó xảy ra chuyện thì không cần biết đúng sai, ông ta sẽ liền bênh vực nó. Lần này chắc chắn nó đã trở về mách lẻo với ông ấy rồi, ông ấy sẽ không bỏ qua cho con đâu!
Thiên Bình vẫn tự tin đáp lại:
- Việc gì phải sợ ông ta chứ? Con ông ấy làm sai, ông ấy không dạy thì ra đường cứ để người khác giáo huấn. Thân làm quan mà lại dung túng con làm càng thì bản thân ông ta cũng chờ ngày trị tội đi! Hơ.
Nghe giọng điệu của Thiên Bình nói vậy, Thiên Hải càng thấy lo lắng hơn:
- Nhưng mà dân thường áo vải làm sao đấu lại quan to? Mấy ngày nay con hãy ngoan ngoãn ở nhà, đợi mọi chuyện êm dịu thì mới được ra ngoài chơi, có biết chưa?
- Cha à, sao phải sợ chứ, con không có làm gì sai, con sẵn sàng đối chất với lão ấy luôn đó!
Thiên Hải vừa lau khô mình cho Thiên Bình vừa nói:
- Con đó, tốt nhất nên yên phận một chút đi, đừng gây thêm rắc rối cho cha nữa. Nếu như ông ta tìm đến cha mắng vốn, thì cha sẽ đánh vào mông con đó!
Sau đó, Thiên Hải xoay người lấy y phục mặc cho Thiên Bình. Thiên Bình hiểu được cha đang lo lắng, nên không nói thêm gì nữa. Tắm cho Thiên Bình xong, không lâu sau trời đã tối, hai cha con lên giường, hạ mùng xuống rồi dần dần chìm vào giấc ngủ, để lại ngọn nến sắp tàn ở trên bàn vẫn còn cháy mập mờ.
Chưa biết Lý Gia Bảo kia có tìm cách trả đũa hay không? Xem hồi sau sẽ rõ.
<< Quay về Mục lục < Hồi trước - Hồi tiếp theo > Audio đọc truyện >>

Nhận xét
Đăng nhận xét