Tìm kiếm Blog này
Nơi tôi gieo những suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn của riêng mình về thế giới xung quanh.
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương I - Hồi 13: Chương Huấn thăm ngục - Một phen đại náo Long Cung
LẠC CHỐN NHÂN GIAN
CHƯƠNG I: KHỞI NGUYÊN ĐỊNH MỆNH
Hồi 13: Chương Huấn thăm ngục - Một phen đại náo Long Cung
Đến đêm hôm ấy, Chương Huấn dùng thuật tàn hình lẽn vào Long Cung, đến Lãnh Cung tìm gặp Tiểu Bạch Công Chúa. Khi đến nơi, hắn nhìn thấy Công Chúa với dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt vô hồn, môi nhạt không thèm tô son, tóc rủ không cần cài trâm, áo mỏng không đủ ấm, nàng ngồi tựa mình vào cạnh giường, chân bị dây xích sắt ngàn năm trối chặt. Chương Huấn trông thấy thế thật đau lòng, hắn đến gần Công Chúa mới hiện thân ra, gọi tên nàng:
- Tiểu Bạch...
Công Chúa nghe tiếng gọi, nàng nhẹ nhàng xoay mặt ngẩng đầu nhìn lên, Chương Huấn lại nói:
- Ta là Chương Huấn, ta đến thăm nàng đây!
Tiểu Bạch:
- Cuối cùng tôi cũng bị đưa về Long Cung, phải chia cắt với Thiên Vũ, chàng ấy chết rồi, mọi chuyện đã được như ý muốn của huynh... Nên bây giờ huynh đến đây để cười nhạo tôi đúng không?
- Huynh...
- Huynh cứ cười đi, dù gì tôi cũng chẳng còn màng đến nữa. Tôi bây giờ... như xác không hồn, muốn chết không được, muốn sống không xong...Trông tôi thật là thê thảm có đúng không?
Chương Huấn quả thực muốn Tiểu Bạch phải rời xa Thiên Vũ, nhưng hắn thật lòng không muốn Công Chúa vì vậy mà lại ra nông nổi này, hắn nói:
- Tiểu Bạch, muội phải rời xa Thiên Vũ là đúng rồi, nhưng vì hắn mà muội phải như vầy thì thật không đáng!
- Đủ rồi... Tôi không muốn nghe thêm gì nữa, nếu huynh đến đây chỉ để nói những lời đó, thì huynh hãy đi đi.
Chương Huấn đi qua đi lại, suy nghĩ một hồi rồi hắn mới nói với Tiểu Bạch:
- Tiểu Bạch, ta có cách này có thể giúp muội rời khỏi Lãnh Cung.
Nghe đến việc có thể rời khỏi Lãnh Cung, Tiểu Bạch cảm thấy có chút hi vọng, nàng nhìn Chương Huấn như muốn lắng nghe "cao kiến" của hắn, thấy vậy Chương Huấn nói:
- Cách đó là... muội hãy lấy ta, như vậy muội có thể thoát ra ngoài, bù lại ta xin thề ta sẽ cho muội một cuộc sống hạnh phúc!
Nghe cách này Tiểu Bạch liền hiểu rõ ý đồ của Chương Huấn, nàng liền gạt tay sang một bên nói:
- Đủ rồi! Thì ra huynh lợi dụng chuyện này chỉ để muốn lấy được tôi... Nếu là như vậy, tôi cũng nói thẳng với huynh, tôi thà chết ở trong đây cũng không bao giờ lấy huynh đâu! Huynh hãy mau đi đi!
Với thái độ thẳng thừng của Tiểu Bạch, Chương Huấn lại giận lên. Nói với Long Vương, Ngài ấy không đồng ý, nói với Tiểu Bạch cũng bị khước từ. Hắn giận quá, không nhịn được đã nói ra:
- Hư! Tiểu Bạch, muội tưởng bây giờ muội còn tốt lắm sao, hở?! Khắp đại dương này chỉ có ta mới dám cưới muội mà thôi! Chỉ có ta mới xứng với muội, tình cảm của ta không thể sánh bằng Thiên Vũ mà muội chỉ mới quen có hơn hai tháng đó sao? Ta khinh! Muội có biết không, ta đã yêu muội từ lúc chúng ta còn nhỏ rồi, ta đã thề với lòng rằng khi lớn lên, ta sẽ cưới muội về làm vợ. Không ai có thể tranh giành muội với ta! Tên Thiên Vũ dám giành muội... hắn chết cũng đáng lắm!
- Huynh nói gì...? Chẳng lẽ Thiên Vũ phải chết huynh đã biết từ trước sao?
Chương Huấn quay phắc lại nhìn Tiểu Bạch đáp:
- Không sai, chuyện của hai người là chính ta đi mách với Long Vương đó!...
- Cái gì, Huynh...
- Uổng công ta đã cố gắng sắp xếp mọi chuyện. Ta cứ nghĩ sao khi Thiên Vũ chết đi, muội là góa phụ, Long Vương sẽ không nở giam muội cả đời, nếu vậy ta sẽ hỏi cưới muội, ông ấy sẽ gã muội cho ta, như vậy thì muội sẽ được thả ra ngoài. Nào ngờ, ông ta thà giam muội ở đây chứ không hề chịu đồng ý lời hỏi cưới của ta! Đúng là làm ta tức chết mà...
Đến lúc này, Tiểu Bạch mới biết vì sao chuyện của hai người đang yên đang lành lại bị phanh phui, cha của mình lại nổi giận như vậy, nàng mới thốt lên:
- Thì ra... thì ra là ngươi, chính ngươi là kẻ âm mưu hại Thiên Vũ và ta.
- Đúng vậy!
- Ngươi hết lần này đến lần khác muốn ta phải quay về, từ chuyện ngươi làm phép khiến con sông đó không có cá, rồi cho lính đến hăm doạ Thiên Vũ, sau đó ngươi đánh Thiên Vũ trọng thương để ta cứu huynh ấy, tiêu hao công lực lộ nguyên hình. Ngươi nghĩ sau khi Thiên Vũ thấy nguyên hình của ta sẽ sợ hãi rồi đuổi ta đi, khi đó ngươi sẽ là người độ lượng dang tay đón ta về... Nhưng thật không ngờ, Thiên Vũ càng yêu ta hơn. Ngươi lại đem chuyện ta và Thiên Vũ yêu nhau mách với Phụ Vương ta, để ông ấy đến bắt ta về... Lại nói, lời thề của ta và huynh ấy loan đến tận Thiên Đình, Lôi Công, Điện Mẫu đến xử tội ta và huynh ấy, ép ta phải chứng kiến huynh ấy chết thảm, còn ta thì bị giam vào Lãnh Cung.... Hóa ra, hóa ra tất cả đều do ngươi sắp xếp cả sao?
- Ha ha ha, Tiểu Bạch, muội thật là thông minh, muội đã nói đúng hết rồi! Chính ta một tay sắp xếp hết cả đó. Nhưng không ngờ, lão Long Vương thà chấp nhận để cho muội trong Lãnh Cung cả đời cũng không chịu gã muội cho ta...
Tiểu Bạch nói:
- Điều này ta hoàn toàn tán thành với Phụ Vương.
- Muội...!
- Một kẻ gian xảo, đầy mưu mô xảo trá như ngươi sao ta có thể lấy ngươi được chứ! Ta dù có chết cũng quyết không lấy ngươi! Hơn nữa... hơn nữa ta đã mang cốt nhục của Thiên Vũ rồi. Nó là niềm hy vọng cuối cùng của ta. Ta sẽ sinh nó ra và nguyện cả đời này nuôi nấng nó thành tài, để nó nhận tổ quy tông trở thành người của Long gia.
Chương Huấn nghe Tiểu Bạch nói đã mang thai, hắn từ ngạc nhiên chuyển sang nổi giận đùng đùng, hắn nói:
- Cái gì... muội đã mang thai à? Là cốt nhục của tên người phàm kia sao?... Sao có thể được chứ?! Ta không đồng ý, ta tuyệt đối không đồng ý!
- Không đến việc ngươi quản! Ngươi cũng đã biết ta có thai rồi, ta không thể lấy ngươi, ngươi hãy từ bỏ ý định đó đi, hãy rời khỏi đây!
Chương Huấn lòng như vỡ thành từng mảnh vụn, vừa đau lòng vừa tức giận, hắn nghiến chặt răng, mắt trợn tròn, trỏ tay vào mặt của Tiểu Bạch:
- Uổng công... ta đã yêu muội suốt hơn hai trăm năm qua, nhưng đổi lại là sự vô tình của muội. Long Cung này vốn không có chút tình cảm nào! Muội lại coi rẻ tình cảm mà ta dành cho muội! Tiểu Bạch... nếu ta cố gắng mãi vẫn không thể có được muội, vậy thì ta sẽ hủy hoại muội, ta sẽ không để yên cho Long Cung này đâu! Ta sẽ không bỏ qua đâu! Hư.
Nói dứt lời, hắn vận công hóa phép biến mất. Tiểu Bạch nghe lời hăm dọa của Chương Huấn, trong lòng cũng thấp thỏm không yên. Chỉ mong sao mọi chuyện không trở nên nghiêm trọng.
Nói về Chương Huấn, thật ra hắn không đơn thuần chỉ vì yêu Tiểu Bạch. Hắn vốn đã nhòm ngó Long Cung từ lâu, nhưng trước giờ vẫn chưa muốn ra tay. Hắn cho rằng chỉ cần lấy được Tiểu Bạch Công Chúa, sau đó từ từ chiếm đoạt ngôi vua, vậy thì cả Thái Bình Dương rộng lớn sẽ một tay hắn cai quản. Nhưng thật không ngờ, mọi chuyện không đạt được như ý nguyện, lại cộng thêm tình cảm hắn dành cho Tiểu Bạch đã bị Long Vương và Tiểu Bạch làm cho tan nát. Có lẽ, hắn sẽ không còn vị tình gì nữa. Lần này, hắn tức giận đùng đùng trở về Thủy Cung, hắn bắt đầu lên kế hoạch cho việc lật đổ Long Cung.
Quá trình hắn lên kế hoạch, đô đốc binh lính tập trận lại mất hơn một tháng. Hôm nay, hắn quyết định ra quân bất ngờ tấn công Long Cung. Hắn cho Hải Diêu làm tướng quân lĩnh một nhánh quân tấn công vào cổng thành. Binh lính gác cổng không biết chuyện gì xảy ra, bị giặc tấn công bất ngờ, đỡ không kịp đã hy sinh rất nhiều. Một tên binh tôm chạy vào trong cấp báo:
- Báo...! Đại sự không hay rồi, đại sự không hay rồi!
Long Vương nghe bên ngoài náo loạn, không biết chuyện gì đang xảy ra:
- Có chuyện gì, hãy bẩm rõ cho ta nghe!
- Bẩm Long Vương, Chương Huấn cho lính bao vây ngoài cổng thành, bất ngờ tấn công khiến cho lính của ta hy sinh không ít. Xin Đại Vương hãy mau ra quân kháng cự!
Long Vương nghe tâu lên thì hốt hoảng. Giặt đến nhà mà không hề hay biết, khác nào lửa đã cháy lớn mới lo kiếm nước dập lửa. Long Vương bèn một mặt, cho lính giống trống, khua chiên, điều động binh lính ra chống cự. Mặc khác Ngài lại cho lính đánh trống, gõ chuông kêu gọi các huynh đệ Long Vương đến ứng cứu. Bên ngoài cổng thật là một trận hỗn chiến, kẻ giặc gian đã chuẩn bị sẵn đường đi nước bước, đánh đâu thắng đó, lính nhà thì ngơ ngác, lúng túng không làm được gì, bị giặc lấn tới hy sinh vô số. Trên mặt biển, nước động kinh hoàng, gây ra sống cao chục thước, có chỗ xoáy đục cả một vùng. Bên trong Lãnh Cung, Công Chúa thấy biển động dữ dội, binh lính chạy khắp nơi, lại nghe tiếng hò reo hoãn loạn, lại có tiếng khóc la thật là đáng sợ. Chân nàng bị xích không thể thoát ra ngoài, trong lòng đoán ra được Chương Huấn chắc chắn đến đây để báo thù. Nghĩ được một lúc thì thấy Hà Tử tới, tay cầm theo chìa khóa chạy đến mở vòng xích sắt ra, hắn bảo:
- Công Chúa, cô phải thoát khỏi đây ngay thôi!
Hắn vừa nói vừa kéo Công Chúa đi, nhưng Công Chúa nắm tay hắn lại, hỏi:
- Khoan đã, Hà Tử, ngươi mau nói cho ta biết, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì? Vì sao binh lính lại chạy khắp nơi? Bên ngoài có tiếng hò reo, tiếng khua vũ khí, còn có tiếng la thảm khóc nữa...
- Công Chúa, Chương Huấn đã kéo quân đến đây để gây chiến...
- Sao?
- Người không biết đâu, thì ra hắn đã có âm mưu muốn chiếm Long Cung này từ lâu rồi, đến hôm nay hắn mang chuyện không thể cưới được cô gộp chung lại rồi gây chiến đó. Quân ta bị tấn công bất ngờ, chỉ e là sẽ không cầm cự được lâu nữa. Ba vị Long Vương cũng đã đến chi viện, nhưng mà vẫn bị hắn bao vây, còn không biết có thể chống cự được đến bao giờ, vậy nên cô hãy mau trốn đi thôi!
- Không... Ta không thể trốn! Nếu người hắn muốn là ta, thì hãy để ta ra đó, như vậy mới không còn ai bị hắn giết nữa!
- Công Chúa! Long Vương kêu tôi phải đưa cô đi...
- Hà Tử, ta không thể vì bản thân mà bỏ cha ta lại được, ngươi hãy đưa ta ra ngoài kia đi.
Công Chúa nắm tay Hà Tử muốn đi, nhưng Hà Tử không đồng ý, hắn nói:
- Vậy còn con của cô với Thiên Vũ thì sao đây?
Lúc này Công Chúa mới đứng yên, im lặng nghe Hà Tử nói:
- Công Chúa, nếu cô không thể nghĩ cho mình, thì hãy vì đứa bé trong bụng của cô mà chạy đi. Nó không phải là niềm hy vọng duy nhất mà Thiên Vũ để lại cho cô hay sao? Nó cũng chính là cốt nhục của Long tộc chúng ta, vậy nên Công Chúa hãy nghe lời tôi, mau chạy đi!
Công Chúa hai mắt rơi lệ, lòng đau như cắt, một bên là Phụ Vương đang phải gồng mình chống đỡ ngoài kia, một bên là cốt nhục duy nhất với Thiên Vũ phải giữ lại. Hơn nữa đó cũng là huyết mạch của Long tộc, không thể mạo hiểm được. Mặt khác, dù cô có chi viện cũng không giúp ích được gì, bởi thân đang mang thai, công lực đã yếu đi rất nhiều, nên cô đành nghe lời Hà Tử bỏ trốn từ phía sau Long Cung.
Nhưng thật không may, Hải Diêu đã cho quân bao vây ở phía sau thành. Khi Hà Tử và Công Chúa chạy ra thì liền bị quân lính vây bắt. Hà Tử vì bảo vệ Công Chúa nên đã liều mạng đánh nhau với chúng một phen. Công Chúa cũng đánh, đám quân lính bị Công Chúa vận công hóa phép chưởng một cái ngã lăn ra chết tươi. Hải Diêu lanh trí, bắt được Hà Tử uy hiếp:
- Công Chúa, nếu Công Chúa không muốn tên Hà Tử này chết thì phải đi theo tôi. Bằng không, tôi vặn cổ hắn một cái thì hắn liền toi mạng!
Hà Tử:
- Công Chúa, mặc kệ tôi, mau chạy đi, nếu cô không chạy thì không còn kịp nữa!
Hải Diêu:
- Công Chúa, cô đừng phí công vô ích nữa, khắp thành này đều là lính của Đại Vương tôi, cô có thoát khỏi tay tôi cũng không thoát khỏi mấy tên lính khác. Ngược lại, cô nỡ hy sinh tên Hà Tử này sao?
Hà Tử:
- Công Chúa, chạy mau đi!
Hải Diêu quát Hà Tử:
- Ngươi câm miệng cho ta!
Công Chúa biết dù có chạy cũng không thoát được, hơn nữa Hà Tử là một binh tôm trung thành, cùng cô lớn lên từ nhỏ, cũng coi như là bạn tri kỷ. Nên cô không nở hy sinh hắn, cô đành buông tay chịu trói, quy thuận với Hải Diêu:
- Được, ta đi theo ngươi, hãy thả Hà Tử ra, nếu không ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Hải Diêu biết chắt Công Chúa sẽ đi theo mình, nên đã thả Hà Tử ra, sau đó đưa Công Chúa đi. Hà Tử chỉ biết khóc lóc đứng nhìn Công Chúa rời đi mà không làm được gì.
Quay về cảnh hỗn chiến giữa Long Cung và Chương Huấn, dù có huynh đệ đến chi viện, nhưng vì Chương Huấn đã đánh vào cổng thành rồi, cũng chỉ biết chống cự, hy sinh rất nhiều binh tướng. Chương Huấn cưỡi Long Mã, mình mặc áo giáp, đầu đội mão, tay cầm thương sắt trông thật oai phong, hắn cười đắc ý nói:
- Lão Long Vương, ta từ xưa đến nay luôn muốn dĩ hòa vi quý với Ngài, nhưng vì Ngài không biết chuyện, không chịu gã con gái của Ngài cho ta đã đành, Ngài còn nhiều lần tỏ thái độ không kiêng nể ta! Hôm nay ta quyết định dời cung, ông hãy biết điều tự nguyện nhường ngôi cho ta, bằng không thì ta sẽ sang bằng Long Cung này của ông, sát phạt không thương tiếc. Ông có nghe rõ chưa?
Long Vương cũng không chịu nhún nhường, Ngài cũng dõng dạc đáp trả:
- Ta đây, tu luyện ngàn năm, được Thiên Đình cho làm chức Đông Hải Long Vương cai quản vùng biển này, ngươi chỉ là một bạch tuộc tinh tu luyện có chút vị thế lại muốn lật lọng, chiếm lĩnh Long Cung, ngươi không sợ Thiên Đình gián tội sao?
- Ha ha ha ha ha, ta mà sợ liệu có đem binh đến đây không? Lão Long Vương, ông hãy cuốn gói khỏi đây, để lại Long Cung cho ta cai quản, sẽ không có thêm một mạng nào hy sinh nữa, nếu không thì chỉ e cả vùng biển này phải nhuộm máu đỏ!
- Ngươi...
Đang lúc tình thế nguy nan, Hải Diêu đã giãi Công Chúa đến, Long Vương nhìn thấy con gái đã bị bắt, các vị hoàng huynh, hoàng đệ nhìn thấy cũng hốt hoảng, lo sợ. Long Vương nói:
- Chương Huấn, ngươi muốn gì cứ tính sổ với ta. Tuyệt đối đừng làm hại đến Tiểu Bạch!
Chương Huấn đáp:
- Long Cung của ông ta vẫn phải lấy, còn Tiểu Bạch sẽ là ái thê của ta... Ha ha ha ha...
- Tiểu Bạch đã có thai rồi, ngươi hãy tha cho nó đi!
- Ta biết chứ, nhưng ta vẫn muốn có được nàng ấy. Ông không cần phải nói nhiều nữa!
Công Chúa nhìn thấy có quá nhiều con dân thủy tộc đã chết, nhìn thấy cha đầu tóc rối bời, các ca ca, đệ đệ người mệt lả, căn bản không thể đánh tiếp được nữa. Ngay lúc này, Công Chúa mới hiểu thật ra những gì mà nàng nhìn thấy và suy nghĩ trước kia đều sai cả. Gì mà huynh đệ tranh đấu tương tàng, hoàng cung lạnh lẽo... Giờ đây nhìn kỹ đã thấy, họ cùng nhau chống đỡ bảo vệ thành trì, còn vì mình mà bao phen che chở, bảo vệ mình. Công Chúa đã thật sự hiểu hết rồi, nàng lúc này mới thấy thương gia đình của mình làm sao! Vì không muốn chứng kiến có thêm nhiều người phải bỏ mạng, cũng như không muốn nhìn thấy cha và các ca ca, đệ đệ phải vất vả nữa, Công Chúa cất tiếng nói:
- Chương Huấn, ta nguyện đi theo ngươi...
Chương Huấn ngạc nhiên, cứ tưởng Công Chúa sẽ chống cự, không ngờ, nàng lại chủ động nói trước với mình, hắn cười to đắc ý:
- Muội chịu đi theo ta sao…?
- Chỉ cần ngươi đồng ý với ta, không giết hại người Long Cung nữa, muốn ta theo ngươi ta đồng ý không một lời oán than.
- Ha ha ha ha ha... Được! Chỉ cần muội theo ta, ta sẽ không đánh nữa. Nhưng mà, ta lấy được muội đó là một chuyện, còn ngày hôm nay ta đem quân đến là muốn chiếm Long Cung.
- Ngươi...!
Chương Huấn trừng mắt nhìn Công Chúa nói:
- Muội nghĩ muội quan trọng đến mức ta phải đem quân đến đây để gây chiến sao? Ta đến đây có hai mục đích, thứ nhất là chiếm lấy Long Cung, thứ hai mới là vì muội!
Long Vương biết con gái của mình đi theo Chương Huấn sẽ không có ngày tháng tốt, Ngài đành nói:
- Chương Huấn, chỉ cần ngươi thả con gái ta ra, ta sẽ giao Long Cung cho ngươi...
Tây Hải Long Vương đứng bên cạnh nghe vương huynh của mình nói thế, Ngài không đồng ý:
- Vương huynh, sao huynh có thể giao Long Cung cho hắn được chứ...?
- Ta không thể để con ta đi theo hắn được...!
Chương Huấn nghe Long Vương đồng ý giao Long Cung, nhưng hắn vẫn không vội mừng, còn nói:
- Chỉ cần ta thả Công Chúa ra thì ông sẽ giao Long Cung cho ta sao?
Long Vương:
- Đúng... đúng...
- Nhưng từ trước tới giờ ta không thích người khác giao điều kiện, chỉ có ta mới được giao điều kiện thôi!
Tây Hải Long Vương:
- Nếu ngươi không thả cháu ta ra, vậy thì ta quyết liều một phen với ngươi, cũng tuyệt đối không nhường Long Cung lại cho ngươi đâu!
Nghe câu nói của Tây Hải Long Vương, binh tôm lính cá lấy lại nhuệ khí, hai bên chực toan đánh, thì Công Chúa lại nói:
- Khoan đã! (quay sang nói nhỏ với Chương Huấn) Chương Huấn, ta có cách thuyết phục cha ta, ngươi hãy cho ta nói chuyện với Người. Ngươi nhất định sẽ có được Long Cung.
- Ổ, có được không? Lỡ như muội bước sang đó rồi phất lệnh đánh trả ta, vậy thì phải làm sao đây?
- Sẽ không có chuyện đó đâu, binh lính của ngươi đang chiếm thế thượng phong, liệu cha ta có thể đánh thắng ngươi được sao? Như vầy đi, ta và cha ta bước ra giữa khoảng cách ấy nói chuyện, hay bên không được manh động, ngươi thấy thế nào?
Nghe Công Chúa nói có lý, hắn liền đồng ý:
- Được! (Hướng về bên kia đối diện, hắn nói lớn) Lão Long Vương, Tiểu Bạch muốn nói chuyện với ông đó, cả hai hãy bước ra giữa mà nói chuyện, binh lính hai bên không được manh động.
Long Vương và Công Chúa cùng tiến ra giữa, khi đến gần nhau, Long Vương ôm chầm lấy Công Chúa, hai mắt ứa lệ lem nhem, Công Chúa cũng nước mắt tuôn trào:
- Con gái...! Con gái à...
- Thưa cha, con gái bất hiếu, vì con mà khiến cha phải bị Chương Huấn hại rồi...! Con đã hiểu rồi, cha rất thương con, những gì cha làm đều vì không muốn con phải chịu khổ. Nhưng hài nhi ngu muội, mãi chìm đắm trong tình yêu nam nữ mà không chịu hiểu cho cha. Cha, con xin lỗi cha nhiều lắm!
- Không sao đâu con gái của ta, con đã hiểu được như vậy là cha đã vui lắm rồi. Ta đây, dù có phải tiêu luôn cái mạng già này, ta cũng sẽ cứu con về!
- Thưa cha, cha không thể làm vậy được. Nếu cha làm vậy sẽ có bao nhiêu con dân của chúng ta phải hy sinh nữa đây? Con xin người hãy tạm nhường cho hắn, để hắn giữ lấy thành, giữ lại tính mạng cho binh lính.
- Như vậy...
- Thưa cha, giữ được rừng xanh thiếu gì củi đốt, cha hãy cho lui binh, để lại thành trống, một ngày nào đó có được kế hoạch chu toàn hãy đến đây cứu hài nhi.
Long Vương nghe con gái nói ra những lời ấy, Ngài rất cảm động:
- Tiểu nữ của ta cuối cùng cũng chịu lớn rồi! Con đã biết nghĩ cho đại cuộc... Được, ta theo lời con, nhớ phải cẩn thận, tự bảo vệ mình có biết chưa?
- Hài nhi biết rồi!
Long Vương hiểu được ý con gái, thật là một Công Chúa hiền hòa, vì không nở để thần dân hy sinh, cũng không thể để cha vì con mà phải liều mạng, nàng nguyện đi theo Chương Huấn để bảo toàn cho quân dân. Long Vương đành theo ý con gái, chấp nhận giao thành, cho binh lính vào trong dọn hết đồ đạc rời đi. Công Chúa thì bị giữ lại trong thành, ép làm phi của Chương Huấn.
Chưa biết về sau thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.

Nhận xét
Đăng nhận xét